순삭된 100만동의 기억

Một triệu đồng biến mất nhanh chóng

by 정상환

8년 전, 베트남 호찌민 이야기입니다.

업무차 하노이는 여러 번 다녔으나 호찌민은 오랜만이었습니다.

느긋하게 즐기는 호찌민 여행은 출장 때와는 다르게 새로운 활력을 주었습니다.

코코넛 커피의 달콤함, 오토바이의 물결, 시장의 소음까지 모두가 활기차게 느껴졌습니다.


그러나 나에게 이 도시를 가장 깊이 각인시킨 건 음식도, 풍경도 아닌 순삭 된 100만 동의 기억입니다.


여행 중 저를 가장 헷갈리게 만든 건 베트남 돈이었습니다.
단위는 너무 크고 색깔은 비슷해서 계산할 때마다 우물쭈물하곤 했죠.
그럴 때면 현지 점원들이 “이거요, 이게 맞아요”라며 필요한 지폐를 골라주었습니다.

‘역시 베트남 사람들은 다정하네.’ 그 배려에 친절을 느꼈습니다.


그런데 마지막 날, 택시 안이었습니다.
택시요금 지불을 위해 지폐를 고르다 머뭇거리던 저를 향해, 기사는 미소로 말했습니다.
“노 워리~.”
그리고는 제 손에서 지폐를 자연스럽게 집어 들었습니다.
나는 ‘역시 친절해!’라며 “깜언(Cảm ơn)”을 연신 댔습니다.

하지만 호텔에 도착해 지갑을 정리하던 순간, 머리가 멈췄죠.
50만 동 지폐 두 장이 온데간데 사라진 겁니다.

우리 돈 5만 원이 말입니다.


뭐 돈 5만 원이 아까워서가 아닙니다.

어디서 잃어버렸거나 차라리 소매치기를 당했다면 쿨하게 넘겼을 겁니다.

그것도 아니고 두 눈 멀쩡하게 뜨고 코 앞에서 밑장 빼기에 걸려들었다니,

"이런 바보가 있나" 자책했던 겁니다.


그 미소는 나를 향한 친절이 아니라, 지폐를 향한 숙련된 기술이었다는 것을 알아챘을 때

그 순진함과 똑똑한 체 잘난척하던 내 모습이 너무 짜증스러웠기 때문입니다.


그렇다고 내가 기대하는 베트남의 활기, 친절, 희망에 그 택시기사의 밑장 빼기는 영향을 미치지 않았습니다.

쌀가마에 돌하나 있다고 돌가마가 아닌 것처럼 말입니다.

우리나라에도, 세계 어느 나라에도, 어느 도시에도, 어느 시대에도 그런 얼룩은 존재합니다.


여전히 내가 베트남을 찾는 이유이기도 합니다.

숲 속에 썩은 나무와 해충이 있어도 숲은 아름답습니다.

아름다운 숲을 찾지 않을 이유가 되지는 않겠죠?


우리는 섣부른 예단과 지레짐작 때문에 얼마나 많은 세상을 보지 못하고 있나요?


그나저나 그 택시 아저씨 부자되셨을까?

- 거 뒤끝있네!




시간이 지난 지금, 나는 그 경험을 나름 합리화(?)하고자 호찌민이라는 도시의 본질로 이해하려 합니다.

'하노이에선 힘(권력) 자랑하지 말고, 호찌민에선 돈 자랑하지 말라'고 합니다.

하노이가 정치의 도시라면 호찌민은 경제의 도시죠.

문화적 역사적 배경도, 하물며 말도 차이가 있고요.


호찌민은 ‘재깍재깍 달리는 초침’과 같은 도시입니다.

역동적이죠.
상업의 도시로, 기회를 포착하고, 거래의 감각이 곧 생존의 기술이 되는 곳입니다.
표정은 부드럽지만 계산은 빠르죠.
그 택시 기사의 미소는 바로 그런 호찌민의 코드 위에서 작동했다는 생각입니다.


반면, 북쪽의 수도 하노이는 '느리게 가는 시침'과 같습니다.
체면과 질서, 그리고 관계를 중시하죠.
말보다 침묵이, 경쟁보다 신중함이 지배하고 인간관계는 서열과 예의를 앞세웁니다.


1,700km의 거리만큼 두 도시는 같은 나라 안에서 서로 다른 색깔로 존재합니다.
하노이가 ‘안정’을 상징한다면, 호찌민은 ‘기회’를 상징하죠.
베트남이라는 국가의 역동성은 바로 이 두 색깔의 선명함으로 조화를 이룬다는 생각입니다.

베트남은 앞으로 어떤 그림을 그려낼까? 궁금합니다.


요즘 베트남 북부 사파가 뜬다던데 트레킹 한번 가볼까...



베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


Một triệu đồng biến mất nhanh chóng


Câu chuyện về Hồ Chí Minh cách đây 8 năm

Tám năm trước, tôi có một câu chuyện ở thành phố Hồ Chí Minh.
Vì công việc, tôi đã nhiều lần đến Hà Nội, nhưng Hồ Chí Minh thì đã lâu rồi mới quay lại.

Một chuyến đi thong thả để tận hưởng Hồ Chí Minh khác hẳn với những chuyến công tác, mang lại cho tôi một sức sống mới.

Vị ngọt của cà phê dừa, dòng xe máy cuồn cuộn, tiếng ồn ào của chợ… tất cả đều tràn đầy sinh khí.

Nhưng điều khắc sâu nhất trong tôi về thành phố này không phải là món ăn hay phong cảnh, mà là ký ức về một triệu đồng biến mất trong chớp mắt.

Trong chuyến đi, thứ khiến tôi bối rối nhất chính là tiền Việt Nam.
Mệnh giá quá lớn, màu sắc lại giống nhau, nên mỗi lần tính toán tôi đều lúng túng.
Khi ấy, nhân viên địa phương thường nói: “Đây, cái này đúng rồi” và chọn giúp tờ tiền cần thiết.

Tôi nghĩ: “Người Việt Nam thật tử tế.” Và cảm nhận được sự thân thiện từ sự giúp đỡ đó.

Nhưng vào ngày cuối cùng, trong một chiếc taxi…
Khi tôi đang lúng túng chọn tiền để trả, tài xế mỉm cười nói:
“Không sao đâu~.”
Rồi ông tự nhiên lấy tờ tiền từ tay tôi.
Tôi nghĩ: “Đúng là thân thiện!” và liên tục nói “Cảm ơn”.

Nhưng khi về khách sạn và sắp xếp lại ví, tôi sững người.
Hai tờ 500.000 đồng đã biến mất.
Tức là 50.000 won của Hàn Quốc.

Không phải vì tiếc 50.000 won.
Nếu tôi làm mất đâu đó, hoặc bị móc túi thì có lẽ tôi đã bỏ qua.
Nhưng lần này, ngay trước mắt, tôi bị lừa một cách khéo léo.

Tôi tự trách: “Sao lại ngốc thế này.”

Nụ cười ấy không dành cho tôi, mà là kỹ năng thành thạo hướng đến tờ tiền.
Khi nhận ra điều đó, tôi thấy khó chịu với sự ngây thơ và cái vẻ tự tin giả tạo của chính mình.

Dù vậy, sự việc ấy không làm thay đổi kỳ vọng của tôi về sự năng động, thân thiện và hy vọng của Việt Nam.
Giống như trong một bao gạo có lẫn một hòn đá, nhưng không vì thế mà cả bao gạo trở thành đá.
Ở Hàn Quốc, ở bất kỳ quốc gia nào, thành phố nào, thời đại nào cũng có những vết nhơ như vậy.

Đó cũng là lý do tôi vẫn tìm đến Việt Nam.
Trong khu rừng, dù có cây mục và sâu bọ, rừng vẫn đẹp.
Không có lý do gì để từ chối một khu rừng đẹp.

Chúng ta đã bỏ lỡ biết bao thế giới chỉ vì những phán đoán vội vàng và định kiến.

Không biết ông tài xế taxi ấy giờ có giàu không nhỉ?
– Đúng là tôi vẫn còn vương vấn!

Giờ đây, sau nhiều năm, tôi muốn lý giải trải nghiệm ấy như một phần bản chất của thành phố Hồ Chí Minh.
Người ta nói: “Ở Hà Nội đừng khoe quyền lực, ở Hồ Chí Minh đừng khoe tiền.”

Nếu Hà Nội là thành phố chính trị, thì Hồ Chí Minh là thành phố kinh tế.
Nền tảng văn hóa, lịch sử, thậm chí ngôn ngữ cũng khác biệt.

Hồ Chí Minh giống như “kim giây chạy tích tắc”.
Năng động.
Là thành phố thương mại, nơi cơ hội được nắm bắt, và cảm giác giao dịch chính là kỹ năng sinh tồn.
Khuôn mặt thì dịu dàng, nhưng tính toán thì nhanh nhạy.
Nụ cười của người tài xế taxi ấy chính là một phần của “mã Hồ Chí Minh”.

Ngược lại, thủ đô Hà Nội ở phía Bắc giống như “kim giờ đi chậm rãi”.
Đề cao thể diện, trật tự và mối quan hệ.
Im lặng quan trọng hơn lời nói, thận trọng quan trọng hơn cạnh tranh, và trong quan hệ con người, thứ bậc và lễ nghi được đặt lên hàng đầu.

Hai thành phố cách nhau 1.700 km, nhưng tồn tại với hai màu sắc khác nhau trong cùng một đất nước.
Nếu Hà Nội tượng trưng cho “sự ổn định”, thì Hồ Chí Minh tượng trưng cho “cơ hội”.
Tôi nghĩ sự năng động của Việt Nam chính là sự hòa hợp giữa hai màu sắc rõ rệt này.

Tôi tự hỏi: Việt Nam sẽ vẽ nên bức tranh nào trong tương lai?

Gần đây nghe nói vùng núi phía Bắc Sa Pa đang rất nổi tiếng… có lẽ tôi sẽ thử một chuyến trekking.
















이전 02화800원의 씨클로