메콩강 하류에서 지은 '마음의 집'
-붉은 벽돌과 감사

– Gạch đỏ và lòng biết ơn

by 정상환

오래전, 보름간 스물다섯 명의 학생들과 함께 베트남 빈롱 지역으로 해외자원봉사를 다녀왔습니다.
호찌민에서 약 두 시간 반 거리, 메콩강 하류의 평야에 자리한 빈롱성은 베트남 남부에서도 농업이 발달한 지역입니다. 비옥한 토지와 온화한 기후 덕분에 쌀, 코코넛, 열대 과일이 풍성하지만, 산업화에서는 다소 뒤처진 곳이기도 합니다.


우리가 찾은 곳은 메콩강과 어우러진 아름다운 농촌으로, 우리나라 사람들이 많이 찾는 관광지와는 사뭇 다른 풍경이었습니다.

이번 봉사의 목적은 낡은 집을 허물고 새 집을 지어주는 것이었습니다.
동남아는 난방시설이 필요 없으니 건축비가 우리에 비해 그리 많이 들지 않는다더군요.
벽돌, 시멘트, 페인트만 있으면 몇백만 원이면 집 한 채가 완성됩니다.


붉은 벽돌을 나르고, 시멘트를 바르고, 땀에 젖은 학생들의 팔뚝은 햇빛에 그을려 반짝였습니다.

그런데도 누구 하나 힘들다 하지 않았죠.
학생들은 낯선 땅에서 흙먼지를 마시며 일했지만, 그 속에서 뿌듯함과 기쁨을 느끼는 것 같았습니다.

집주인 할머니는 작은 체구에 남루했지만, 얼굴엔 미소가 가득했습니다.
우리에게 바나나와 망고를 내어주며 “깜언(고마워요)”을 연신 말했습니다.
벽돌이 한 줄, 두 줄 쌓여갈수록 그 할머니의 얼굴엔 웃음과 눈물이 함께했습니다.
어느 학생은 “우리 할머니 생각이 나요”라며 눈시울을 붉히기도 했습니다.


그날들의 땀방울은, 단순한 노동이 아니라 마음의 교류였죠.

며칠 후 완성된 새 집 앞에서 조촐한 잔치가 열렸습니다. 관공서 직원들이 직접 찾아와 점심을 대접했고, 학생들과 마을분들이 함께 베트남의 음악과 춤에 맞춰 어깨를 들썩였습니다.

거창하게 말하면, 베트남도 대한민국도 아닌 할아버지, 할머니, 아들, 손자로서 하나가 되었다고 할까요?


누가 누구에게 도움을 준 것인지 헷갈릴 만큼, 모두가 행복했습니다.

도움이란 주는 것뿐만 아니라 되돌려 받는 것에서도 배움을 얻게 되더군요.

그들에게 우리는 경제적 도움과 미약한 노동을 건넸지만, 우리는 그들로부터 감사와 겸손, 그리고 사람의 따뜻함을 배웠습니다.


우리도 한때는 그런 도움을 받았던 나라였죠.
전쟁의 폐허 속에서 국제사회의 손길이 없었다면 지금의 대한민국은 존재하지 못했을 겁니다.
이제는 우리가 그 손길을 돌려줄 차례 아닌가요?
한 채의 집, 한 줌의 시멘트, 한 사람의 미소가 세상을 조금 더 따뜻하게 만든다는 믿음을 가지고 말입니다.


빈롱의 붉은 벽돌처럼, 그날의 땀방울은 세월 속에서 단단히 굳어 우리 가슴속에 하나의 집이 되었습니다.


우리가 그곳에서 지어 올린 집은, 베트남 도시에서 흔히 볼 수 있는 ‘냐옹(Nhà ống)’이라 불리는 형태입니다. 폭이 좁고 안으로 길게 뻗은 이 직사각형 구조는 과거 세금 문제와 도시 토지 이용의 효율성이라는 현실적인 이유로 지어진 것입니다.


그러나 단순히 건물의 모양이 집의 의미를 전하진 않을 겁니다.

그 좁고 긴 공간은 바깥세상의 복잡함과 분주함을 막아주는 든든한 가족의 보금자리이자,

모든 행복이 출발하는 안식처입니다.

좁은 문을 열고 들어서면, 세상의 크기로부터 자유로운 오직 가족만의 온기와 미소가 가득한 공간 말입니다.


집이란 크기나 외관이 아닌, 서로 기대어 사는 사람들의 사랑과 감사가 쌓인 곳일 겁니다.

붉은 벽돌 한 장 한 장이 모여 할머니의 새집이 되었듯, 그 안에서 피어나는 따뜻한 마음이야말로 모든 꿈과 희망의 출발점이 됩니다.


우리가 베트남에 남긴 것은 한 채의 붉은 벽돌집이지만,

우리가 그들로부터 받은 것은 무너지지 않을 가장 따뜻한 집이 되고 있습니다.

그날의 땀방울은 우리 모두에게 나눔과 겸손의 가치를 가르쳐 준 삶의 보금자리가 되어주었습니다.



베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


Ngôi nhà của trái tim được xây dựng ở hạ lưu sông Mekong

– Gạch đỏ và lòng biết ơn


Ngày xưa, tôi cùng hai mươi lăm sinh viên đã tham gia chuyến tình nguyện quốc tế kéo dài nửa tháng tại vùng Vĩnh Long, Việt Nam.
Cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng hai tiếng rưỡi, Vĩnh Long nằm ở đồng bằng hạ lưu sông Mekong – một vùng đất nông nghiệp trù phú của miền Nam Việt Nam. Nhờ đất đai màu mỡ và khí hậu ôn hòa, nơi đây có nhiều lúa gạo, dừa và trái cây nhiệt đới, nhưng về công nghiệp hóa thì còn chậm hơn các nơi khác.

Chúng tôi đến một vùng nông thôn yên bình bên dòng Mekong, khác hẳn với những điểm du lịch nổi tiếng mà người Hàn Quốc thường ghé thăm.
Mục tiêu của chuyến tình nguyện là phá bỏ ngôi nhà cũ và xây dựng một ngôi nhà mới.
Ở Đông Nam Á, không cần hệ thống sưởi nên chi phí xây dựng không quá cao. Chỉ cần gạch, xi măng, sơn… vài triệu won là có thể hoàn thành một ngôi nhà.

Những cánh tay của sinh viên mang gạch đỏ, trộn xi măng, thấm đẫm mồ hôi và cháy nắng dưới ánh mặt trời.
Thế nhưng không ai than vãn. Họ hít bụi đất nơi xa lạ, nhưng trong đó lại cảm thấy tự hào và hạnh phúc.

Bà cụ chủ nhà nhỏ bé, quần áo giản dị nhưng gương mặt luôn rạng rỡ.
Bà mang chuối, xoài ra mời chúng tôi và liên tục nói “Cảm ơn”.
Mỗi hàng gạch được xếp lên, trên gương mặt bà hiện rõ nụ cười xen lẫn giọt nước mắt.
Một sinh viên đã rưng rưng: “Con nhớ đến bà của mình.”

Những giọt mồ hôi ngày ấy không chỉ là lao động, mà là sự giao lưu của trái tim.

Vài ngày sau, trước ngôi nhà mới hoàn thành, một bữa tiệc nhỏ được tổ chức.
Nhân viên chính quyền địa phương đến tận nơi để đãi bữa trưa, sinh viên và người dân cùng nhau nhún vai theo điệu nhạc và điệu múa Việt Nam.

Nói một cách lớn lao, đó không còn là Việt Nam hay Hàn Quốc, mà là ông bà, cha mẹ, con cháu cùng hòa làm một.

Không rõ ai giúp ai, chỉ biết rằng tất cả đều hạnh phúc.

Giúp đỡ không chỉ là cho đi, mà còn là học hỏi từ những gì nhận lại.
Chúng tôi mang đến chút hỗ trợ kinh tế và sức lao động nhỏ bé, nhưng từ họ chúng tôi học được lòng biết ơn, sự khiêm nhường và hơi ấm của con người.

Hàn Quốc cũng từng là một đất nước nhận được sự giúp đỡ.
Nếu không có bàn tay của cộng đồng quốc tế trong thời kỳ hoang tàn sau chiến tranh, Hàn Quốc ngày nay đã không tồn tại.
Giờ đây, đến lượt chúng tôi trao lại bàn tay ấy.
Một ngôi nhà, một nắm xi măng, một nụ cười… tất cả đều có thể làm thế giới trở nên ấm áp hơn.

Như những viên gạch đỏ ở Vĩnh Long, những giọt mồ hôi ngày ấy đã hóa thành một ngôi nhà vững chắc trong trái tim chúng tôi.

Ngôi nhà chúng tôi xây dựng là kiểu “Nhà ống” thường thấy ở các thành phố Việt Nam.
Cấu trúc hẹp và dài này xuất phát từ lý do thực tế: thuế đất và hiệu quả sử dụng đất đô thị.

Nhưng hình dáng ngôi nhà không phải là điều truyền tải ý nghĩa của “nhà”.
Không gian hẹp và dài ấy chính là nơi trú ngụ của gia đình, che chở khỏi sự phức tạp và ồn ào bên ngoài,
là điểm khởi đầu của mọi hạnh phúc.

Bước qua cánh cửa nhỏ, ta thấy một không gian đầy hơi ấm và nụ cười của gia đình, tự do khỏi sự rộng lớn của thế giới.

Ngôi nhà không phải là kích thước hay vẻ ngoài, mà là nơi tình yêu và lòng biết ơn của những con người cùng nhau xây dựng.
Như từng viên gạch đỏ tạo nên ngôi nhà mới cho bà cụ, chính những trái tim ấm áp nảy nở bên trong mới là điểm khởi đầu của mọi ước mơ và hy vọng.

Chúng tôi để lại ở Việt Nam một ngôi nhà gạch đỏ,
nhưng điều chúng tôi nhận được từ họ lại là một ngôi nhà ấm áp không bao giờ sụp đổ.

Những giọt mồ hôi ngày ấy đã trở thành mái ấm của cuộc đời, dạy cho tất cả chúng tôi giá trị của sự sẻ chia và khiêm nhường.