베트남은 공사 중
- 길, 미래를 열다.

Việt Nam đang xây dựng

by 정상환

지난여름, 열 이틀 동안 남부 베트남의 대표적 관광지인 호찌민, 무이네, 달랏, 냐짱을 거쳤습니다.

도로사정이 안 좋았던 시절에는 엄두가 안 나던 여정이었습니다.

무이네는 예전에 사막(정확히는 해안사구)을 보겠다고 강행군으로 다녀온 적이 있죠.

그땐 무이네로 가려면 호찌민에서 차량으로 6~7시간을 달려야 했습니다.

도로는 구불구불했고, 허리는 아팠습니다.

창밖 풍경은 아름다웠지만, 그것은 ‘인내의 시간’이었습니다.

후회했었죠. 다신 안 온다고...


그런데 이번엔 달랐습니다.

호찌민에서 출발해 고속도로를 타니, 네 시간 만에 무이네에 도착하더군요.

창밖의 풍경은 여전히 초록이었지만, 길은 매끄러웠습니다.

도로 위를 달리는 차들의 속도만큼, 베트남의 변화를 느꼈습니다.


무이네는 그전의 조용한 어촌마을이 아니었습니다.

백사장 옆으로 늘어선 리조트와 호텔, 여행자들의 웃음소리, 그리고 커피 향이 뒤섞인 거리.

고요했던 바닷가가 이제는 활기찬 해변 관광도시로 변해 있었습니다.

며칠 뒤 무이네에서 달랏으로 향하는 길, 차량은 점점 고도를 높이며 산길로 접어들었습니다.

이 길은 베트남 중남부를 따라 뻗은 안남산맥(安南山脈, Annamite Range)을 넘습니다.

라오스와 캄보디아 국경까지 이어지는 이 산맥은 베트남의 지형과 기후, 그리고 문화를 결정짓는 자연의 벽이라 합니다.

그 산허리는 공사 중이었습니다. 새 도로를 내고, 다리도 세우고 있었습니다.

덜컹대는 먼지 속 비포장도로에서 운전기사는 자랑하듯 말했죠.

“이 도로가 완성되면 무이네에서 달랏까지 단 세 시간이면 됩니다.”

그 말속에는 미래에 대한 기대가 담겨 있었습니다.


달랏의 언덕에 도착해 커피를 한 잔 마시며 생각했습니다.

이 길이 열리면 베트남은 또 달라질 겁니다.

사람이 오가고, 물건이 흐르고, 문화가 통하는 길이 새로운 시간을 만들어 내겠죠.


길이 바뀌면 시간이 바뀌고, 시간이 바뀌면 삶이 달라집니다.
과거의 베트남 길이 ‘인내의 통로’였다면, 지금의 길은 ‘미래의 방향’이었습니다.
도로 하나가 지역을 살리고, 도시를 바꾸고, 사람들의 표정을 바꿀 수도 있음을 눈으로 확인했습니다.


길은 내일을 향한 지도가 되고, 결국 미래에 대한 태도가 됩니다.

내일을 향해 어떻게 나아가고 싶은가, 우리는 무엇을 잇고 싶은가에 대한 선택입니다.


우리는 어떤 길을 만들어 가고 있나요?

지금보다 더 곧고, 더 넓은 길을 만들어갔으면 합니다.



이 루트를 떠올린 건 2023년 4월 30일 개통된 호찌민–판티엣 고속도로 때문이었습니다.

이 도로는 베트남 남부의 핵심 관광지인 무이네와 호찌민을 빠르게 연결합니다.

단순히 시간 단축을 넘어 지역 간 접근성은 물론 경제적 흐름을 획기적으로 향상했습니다.

실제로 고속도로 개통 이후 무이네 관광객 수는 꾸준한 상승세를 보이고 있다 합니다. 향후 무이네 국제공항에 대한 여망도 있어 이 지역은 베트남 남부의 새로운 관광의 중심이 될 것입니다.


베트남 정부는 2021~2030 국가 인프라 개발 계획에 따라 전국적으로 고속도로망을 확장하고 있습니다.

이는 단지 교통의 편리를 넘어, 물류비용 절감, 산업단지 활성화, 지역 균형 발전, 외국인 투자 유치 등 다방면에서 경제적 파급 효과를 낳을 겁니다.

베트남의 2024년 GDP 성장률은 7.09%, 2025년 외국인 직접투자(FDI)는 188억 달러에 달하며 신규 등록 자본도 전년 대비 15.2%나 증가했습니다.

이러한 수치가 말해주듯, 베트남은 지금 ‘길’을 통해 성장하고 있죠.


베트남의 길은 이제 과거의 인내를 요구하던 구불구불한 흙길이 아니라,

미래를 향해 곧게 뻗은 베트남의 역동성을 상징하는 표지판이 되고 있습니다.


길이 열리면 새로운 세상이 다가옵니다.



베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


Việt Nam đang xây dựng

– Con đường mở ra tương lai


Mùa hè vừa qua, tôi đã có chuyến đi 12 ngày qua những điểm du lịch tiêu biểu ở miền Nam Việt Nam: thành phố Hồ Chí Minh, Mũi Né, Đà Lạt và Nha Trang.

Ngày trước, khi điều kiện đường sá còn kém, hành trình này thật khó tưởng tượng.
Tôi từng đến Mũi Né để xem “sa mạc” (thực ra là cồn cát ven biển) bằng một chuyến đi vất vả.
Khi đó, từ Hồ Chí Minh đến Mũi Né phải mất 6–7 giờ đi xe.
Đường quanh co, lưng đau nhức.
Khung cảnh ngoài cửa sổ thì đẹp, nhưng đó là “thời gian chịu đựng”.
Tôi đã hối hận, thề rằng sẽ không quay lại…

Nhưng lần này thì khác.
Từ Hồ Chí Minh đi theo đường cao tốc, chỉ mất bốn giờ là đến Mũi Né.
Khung cảnh ngoài cửa sổ vẫn xanh mướt, nhưng con đường thì mượt mà.
Tốc độ xe chạy trên đường khiến tôi cảm nhận rõ sự thay đổi của Việt Nam.

Mũi Né không còn là làng chài yên tĩnh ngày nào.
Bãi cát trắng nay có resort và khách sạn nối dài, tiếng cười của du khách hòa cùng hương cà phê trên phố.
Bờ biển vốn tĩnh lặng giờ đã trở thành thành phố du lịch biển sôi động.

Vài ngày sau, từ Mũi Né đi Đà Lạt, xe dần leo cao vào đường núi.
Con đường này vượt qua dãy Trường Sơn (Annamite Range) chạy dọc miền Trung Việt Nam, kéo dài đến biên giới Lào và Campuchia.
Người ta nói dãy núi này quyết định địa hình, khí hậu và văn hóa của Việt Nam.

Sườn núi khi ấy đang “công trường”.
Đường mới đang được mở, cầu mới đang được xây.
Giữa con đường đất bụi bặm, tài xế tự hào nói:
“Khi đường này hoàn thành, từ Mũi Né đến Đà Lạt chỉ mất ba giờ thôi.”
Trong lời nói ấy chứa đựng kỳ vọng về tương lai.

Đến đồi Đà Lạt, tôi ngồi uống một tách cà phê và nghĩ:
Khi con đường này mở ra, Việt Nam sẽ lại thay đổi.
Người sẽ đi lại, hàng hóa sẽ lưu thông, văn hóa sẽ giao hòa – và một thời gian mới sẽ được tạo ra.

Khi đường thay đổi, thời gian thay đổi.
Khi thời gian thay đổi, cuộc sống cũng đổi thay.
Nếu đường xưa của Việt Nam là “con đường chịu đựng”, thì nay là “hướng đi của tương lai”.
Một con đường có thể cứu sống một vùng, thay đổi một thành phố, và đổi thay nét mặt của con người – tôi đã tận mắt chứng kiến.

Con đường trở thành bản đồ hướng tới ngày mai, và cuối cùng là thái độ đối với tương lai.
Đó là lựa chọn: chúng ta muốn tiến về phía trước như thế nào, muốn kết nối điều gì.

Chúng ta đang xây dựng con đường nào?
Tôi mong rằng chúng ta sẽ tạo nên những con đường thẳng hơn, rộng hơn.

Tôi nhớ đến tuyến cao tốc Hồ Chí Minh – Phan Thiết khai trương ngày 30/4/2023.
Con đường này kết nối nhanh chóng Hồ Chí Minh với Mũi Né – điểm du lịch trọng điểm của miền Nam Việt Nam.
Không chỉ rút ngắn thời gian, mà còn cải thiện mạnh mẽ khả năng tiếp cận giữa các vùng và dòng chảy kinh tế.
Thực tế, sau khi cao tốc khai trương, lượng khách du lịch đến Mũi Né liên tục tăng.
Người ta còn kỳ vọng về sân bay quốc tế Mũi Né, biến nơi đây thành trung tâm du lịch mới của miền Nam Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam đang mở rộng mạng lưới cao tốc trên toàn quốc theo kế hoạch phát triển hạ tầng quốc gia giai đoạn 2021–2030.
Điều này không chỉ mang lại sự tiện lợi giao thông, mà còn giảm chi phí logistics, thúc đẩy khu công nghiệp, phát triển cân bằng vùng miền, thu hút đầu tư nước ngoài – tạo ra hiệu ứng kinh tế đa chiều.

Năm 2024, tốc độ tăng trưởng GDP của Việt Nam đạt 7,09%.
Năm 2025, vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) đạt 18,8 tỷ USD, vốn đăng ký mới tăng 15,2% so với năm trước.
Những con số này cho thấy Việt Nam đang “tăng trưởng bằng con đường”.

Con đường của Việt Nam giờ đây không còn là đường đất quanh co đòi hỏi sự chịu đựng,
mà đã trở thành biển báo tượng trưng cho sự năng động hướng tới tương lai.

Khi con đường mở ra, một thế giới mới sẽ đến gần.



이전 04화메콩강 하류에서 지은 '마음의 집' -붉은 벽돌과 감사