아내에게 엄청 혼났다!
-건강이라는 여권

Tôi đã bị vợ mắng rất nhiều!

by 정상환

무이네 리조트의 수영장은 한낮의 햇볕에 덥혀지고 있었습니다.

코코넛 커피 한잔을 옆에 두고 썬베드에서 느긋함을 즐기고 있을 때, 이상한 감촉이 느껴졌습니다.

좌측 아랫배가 밤톨만큼 불룩하게 튀어나와 있었죠.

조식 뷔페를 거부 못해 많이 먹었나... 그렇다고 이런 모양으로 튀어나올 린 없고...

처음엔 그냥 느낌인 줄 알았습니다.

그러나 손끝으로 다시 더듬어 보니 분명했죠.

순간, ‘아 이거 조기 귀국 각 아냐?' '베트남 병원행 인가?’ 하는 불길한 예감이 스쳤습니다.

아찔했습니다.


초록창에 증상을 검색해 보니 결과는 더 당황스럽게 합니다.

무시무시한 병명에서부터 대수롭지 않다는 결과까지 꽤 많더군요.

그러나 요리조리 맞춰보니 이게 확실했습니다.

서혜부 탈장.

낯설고도 불쾌했습니다. 아니 불안했습니다.


그러나 역시 사람은 자기 편한 대로 생각한다더니,

많은 내용 중 '초기에는 응급상황이 아니라'는 한 줄을 건져내 그나마 희망(?)을 걸었습니다.

이게 웃긴 게 일단 아프질 않았고, 누르면 들어가고, 누우면 그 볼록한 것이 사라집니다.

그리고 걷는데 뿐만 아니라 움직임에 지장이 없었습니다. 먹기도 잘 먹고요.


그러니 굳이 함께한 아내에게 말할 필요도 없었습니다.

말한다고 뭐 뾰족한 수도 없고 괜히 여행 망치지 않으려고 말입니다.

그저 그 부위(?)를 수시로 체크(?)하면서 조마조마 보냈습니다.


낯선 나라에서 몸의 이상을 감지했는데 뭐 그렇게 즐거웠기야 했겠습니까?

웃어도 웃는 게 아니었습니다.

아무것도 모르는 아내만 내내 즐거웠죠.


그저 조용히 검색창을 열어 “호찌민 국제병원”, “무이네 응급실” 같은 단어를 찾으며

혹시 모를 응급사태를 대비(?)했습니다.

자료 : 호찌민 소재 병원

결과는 예상대로였습니다.

의료진 수준은 미흡했고, 첨단장비도 부족하고,

국제병원은 진료비가 매우 비쌌습니다.


"참 우리나라 좋은 나라구나!"

대한민국 의료 수준의 대단함과 고마움이 실감 났습니다.


그럭저럭 시간은 갔습니다.

귀국하자마자 병원 응급실로 달려갔죠.

응급실 당직의사가 대수롭지 않게 응대합니다.
“일요일이니 내일 외래 보세요. 담당 의사에게 진료받으세요.”

아니 이 사람, 난 얼마나 심각한데 다음날이라니...


순간 안도와 허무가 동시에 밀려왔습니다.

나는 ‘심각한 환자’가 아니라 그냥 ‘불편한 사람’이었던 겁니다.


다음날 정밀검사 결과는 의외였습니다.

“탈장 아니고, 탈지방(?)입니다.”
장의 일부가 아니라 내장지방이 구멍으로 삐져나왔다는 것.

의사가 말하길 탈장의 원인은 백가지도 넘는다던군요.

그리고 오래 지체되면 위급상황이 온다고요.
무조건 병원에 빨리 가셔야 합니다. 조심하셔야 합니다.


이후 수술을 받고 하루 만에 퇴원했습니다.

물론 아내에게 엄청 혼났습니다.


건강은 여행자의 필수 여권이더군요.



여행의 3요소를 아시나요?
바로 시간, 돈, 체력입니다.


하지만 이 세 가지 요소가 동시에 충족되는 경우는 드뭅니다.
청년들은 시간과 체력은 넉넉하지만, 지갑이 허락하지 않고,
직장인은 돈과 체력은 되는데, 좀처럼 시간 빼기가 쉽지 않죠.
은퇴 세대는 시간과 돈이 있어도, 체력이 예전 같지 않습니다.


그렇다고 모든 게 맞아떨어지길 기다린다면 떠나기란 쉽지 않죠.

결국 여행은 불완전한 조건을 극복하는 과정 같습니다.

시간을 만들어 내고, 자금을 축적하며, 체력을 기르는 준비의 시간 말입니다.


여행뿐이겠습니까?

우리가 살아오면서 완벽하게 조건이 갖춰진 때가 있었나요?

늘 불만족이었죠.

그래도 불완전하지만 시도하고 도전하셨잖아요?


그래서 인생을 여행에 비유하는 것 같습니다.

“여행은 목적지가 아니라, 여정 그 자체가 중요하다.”

“길은 걷는 이에게 길이 되고, 걷지 않으면 길은 없다.”라고 말입니다.


완벽한 조건을 기다리기보다, 불완전하지만 내딛는 첫걸음의 용기가 더 중요합니다.

예상치 못한 변수와 어려움이 찾아와도, 그때마다 길을 찾고 새로운 길을 만들어 내는 것,

그게 여행입니다. 아니 인생입니다.



베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


Tôi đã bị vợ mắng rất nhiều!

– Hộ chiếu mang tên sức khỏe


Bên dưới, hồ bơi của resort Mũi Né đang được ánh nắng giữa trưa làm nóng lên.

Khi tôi đang nằm thư giãn trên ghế dài với một ly cà phê dừa bên cạnh, bỗng cảm thấy một điều lạ.
Phần bụng dưới bên trái nhô lên bằng hạt dẻ.

Có phải do ăn quá nhiều ở buffet sáng? Nhưng không thể phồng lên như thế này…
Ban đầu tôi nghĩ chỉ là cảm giác.
Nhưng khi sờ lại bằng tay, rõ ràng là có.

Khoảnh khắc ấy, tôi thoáng nghĩ: “Có khi phải về nước sớm? Hay vào bệnh viện Việt Nam?”
Thật choáng váng.

Tìm kiếm triệu chứng trên mạng, kết quả càng khiến tôi hoang mang.
Có bệnh danh đáng sợ, có kết quả cho rằng không nghiêm trọng.
Nhưng so sánh nhiều thông tin, tôi chắc chắn: Thoát vị bẹn.

Thật lạ lẫm và khó chịu. Không, là bất an.

Nhưng đúng như người ta nói, con người thường nghĩ theo cách dễ chịu cho mình.
Trong nhiều thông tin, tôi bám vào một dòng: “Giai đoạn đầu không phải tình huống khẩn cấp.”

Điều buồn cười là tôi không thấy đau, ấn vào thì biến mất, nằm xuống thì chỗ phồng cũng biến mất.
Đi lại không khó khăn, ăn uống vẫn bình thường.

Vậy nên tôi không nói với vợ.
Nói ra cũng chẳng giải quyết được gì, lại sợ làm hỏng chuyến đi.
Chỉ âm thầm kiểm tra chỗ ấy thường xuyên, lo lắng từng giờ.

Ở một đất nước xa lạ mà phát hiện cơ thể bất thường, làm sao có thể vui vẻ?
Nụ cười cũng không thật.
Chỉ có vợ – không biết gì – là vui vẻ suốt chuyến đi.

Tôi lặng lẽ mở trang tìm kiếm: “Bệnh viện quốc tế Hồ Chí Minh”, “Phòng cấp cứu Mũi Né”… để phòng tình huống khẩn cấp.

Kết quả đúng như dự đoán:
Trình độ y tế còn hạn chế, thiết bị hiện đại thiếu thốn,
bệnh viện quốc tế thì chi phí rất cao.

“Đúng là đất nước chúng tôi tuyệt vời!”
Tôi cảm nhận rõ sự xuất sắc và đáng quý của hệ thống y tế Hàn Quốc.

Thời gian trôi qua.
Vừa về nước, tôi chạy ngay đến phòng cấp cứu.
Bác sĩ trực tiếp nhận một cách thản nhiên:
“Hôm nay là Chủ nhật, mai đến khám ngoại trú, gặp bác sĩ chuyên khoa.”

Tôi nghĩ: “Tôi nghiêm trọng thế này mà lại hẹn ngày mai?”
Khoảnh khắc ấy, vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng.
Thì ra tôi không phải “bệnh nhân nguy kịch” mà chỉ là “người khó chịu”.

Ngày hôm sau, kết quả kiểm tra chi tiết lại bất ngờ:
“Không phải thoát vị, mà là thoát mỡ.”
Không phải ruột, mà là mỡ nội tạng chui ra qua khe hở.

Bác sĩ nói nguyên nhân thoát vị có đến hàng trăm.
Nếu để lâu có thể nguy hiểm.
Phải đến bệnh viện ngay, cần cẩn thận.

Sau đó tôi phẫu thuật và xuất viện chỉ sau một ngày.
Dĩ nhiên, tôi đã bị vợ mắng rất nhiều.

Sức khỏe chính là hộ chiếu bắt buộc của người đi du lịch.

Bạn có biết ba yếu tố của chuyến đi không?
Đó là thời gian, tiền bạc, và thể lực.

Nhưng hiếm khi ba yếu tố này cùng đầy đủ.
Thanh niên có thời gian và sức khỏe, nhưng thiếu tiền.
Người đi làm có tiền và sức khỏe, nhưng khó sắp xếp thời gian.
Người đã nghỉ hưu có thời gian và tiền, nhưng sức khỏe không còn như trước.

Nếu chờ đủ mọi điều kiện, thì khó mà đi được.
Cuối cùng, du lịch là quá trình vượt qua những điều kiện chưa hoàn hảo.
Tạo thời gian, tích lũy tiền bạc, rèn luyện thể lực – đó là sự chuẩn bị.

Không chỉ du lịch.
Trong cuộc sống, đã bao giờ mọi điều kiện hoàn hảo chưa?
Luôn thiếu thốn.
Nhưng dù không hoàn hảo, bạn vẫn thử, vẫn dám bước đi.

Vì thế, người ta ví cuộc đời như chuyến đi.
“Du lịch không phải là điểm đến, mà chính là hành trình.”
“Đường chỉ thành đường khi có người bước đi, nếu không thì chẳng có đường.”

Quan trọng không phải chờ điều kiện hoàn hảo,
mà là dũng khí bước đi đầu tiên, dù chưa hoàn hảo.
Khi biến cố và khó khăn bất ngờ xuất hiện,
mỗi lần ta lại tìm đường mới, tạo ra con đường mới.

Đó chính là du lịch. Và cũng là cuộc đời.