Một tách cà phê và tiếng saxophone
달랏역은 프랑스 식민지 시대의 흔적이 남아 있는 유럽풍의 아름다운 역입니다.
요즘은 달랏의 평화로운 풍경을 천천히 지나는 관광열차만 하루 몇 차례 운행합니다.
그날 꼼꼼치 못한, 준비성 부족이 문제였습니다.
기차표를 사고 나니 지갑에 베트남 동이 한 장도 없더군요.
환전하는 걸 깜빡한 겁니다.
기차 출발까지 한 시간 남짓 남아 역내 카페에서 커피 한 잔 하려 했는데,
글쎄 '카드? No!'라는 박절한 대답만 돌아왔습니다.
그런데 이럴 땐 꼭 왜 더 마시고 싶어 지는지...
지갑만 열었다 닫았다 했습니다.
그때 한 한국 여성께서 미소를 지으며 말했습니다.
“제가 한 잔 사드릴게요.”
나는 연신 괜찮다고 손사래를 쳤지만, 그녀는 이미 커피를 주문하고 있었습니다.
계좌이체라도 해주겠다고 하자, 그녀는 “아니에요. 즐거운 시간 되세요.”라며 웃었습니다.
그 한마디가 낯선 도시의 공기를 순간 따뜻하게 바꾸었습니다.
세심한 친절이 이렇게 크고 진하게 다가올 줄 몰랐습니다.
미세혈관까지 로부스타 한 잔의 카페인이 스미며, 커피 향보다 더 진하게 마음의 향기를 느낍니다.
기차가 출발하자 달랏의 산자락이 천천히 뒤로 달아납니다.
왕복 한 시간, 짧은 구간이었지만 열차 안은 즐거운 소음으로 가득 찼습니다.
한 중년의 베트남 연주자가 색소폰을 꺼내 들고 연주를 시작합니다.
익숙한 멜로디가 흘러나왔습니다.
‘사랑의 미로’, '보랏빛 엽서' ‘홍시’… 한국 노래였습니다.
객실 안의 베트남 사람들도 그 음악에 흥겨워했죠.
순간 뿌듯했습니다.
오래전 하노이에서 씨클로를 탔던 그 시절에는 상상도 못 했던 장면입니다.
이제 한국의 음악과 문화가 세계 어디에서나 특이한 게 아니라는 걸 확인합니다.
달랏의 안개처럼 부드럽게, 그리고 은근하게 스며듭니다.
문화의 힘이란 어쩌면 그날의 커피 한 잔처럼 조용히 배어가는 것 같습니다.
K-Culture는 베트남에서, 세계에서 이제 우리의 것만이 아니더군요.
K-POP은 젊은 세대의 플레이리스트에서 자연스럽게 흘러나오고,
K-Food와 K-Beauty는 생활의 한 부분이 되었습니다.
한국 드라마는 여행 코스가 되고, 한국식 카페와 브랜드는 일상의 라이프스타일이 됩니다.
우리도 한때 TV 앞에 앉아 명화극장을 보며
오드리 헵번의 우아한 미소, 클린트 이스트우드의 카리스마에 설렌 적이 있었습니다.
홍콩 영화와 일본 애니메이션에 빠져들고,
라디오에서 흘러나오는 팝송, 샹송을 어설픈 발음으로 따라 부르던 시절이 있었습니다.
그때 뉴욕, 파리, 런던, 도쿄, 홍콩 등은 부러움과 동경의 대상이었습니다.
문화는 늘 그렇게, 우리 마음을 설레게 하며 먼 곳에서 스며들었습니다.
문화가 국경을 넘기 위해서는 국력을 바탕으로 합니다.
경제력, 기술력, 교육 수준, 국제적 신뢰, 이 모든 것이 함께할 때 문화는 흐릅니다.
한국의 문화가 베트남에서 사랑받는 것은 단순한 호기심이 아닙니다.
그 뒤에는 안정된 사회, 경쟁력 있는 산업, 세계와 소통하려는
국가적 우리의 역량이 작동하고 있기 때문입니다.
그 뿌듯함은 우리가 함께 이뤄온 것입니다.
문화의 힘은 크게 외치지 않아도 깊고, 은근하며 오래 남습니다.
커피 한 잔의 향기처럼, 색소폰 소리의 울림처럼 말입니다.
- 우리가 우쭐할 수 있는 이유입니다
베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.
Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.
Ga Đà Lạt là một nhà ga mang phong cách châu Âu, còn lưu dấu vết thời Pháp thuộc.
Ngày nay, chỉ có vài chuyến tàu du lịch mỗi ngày chậm rãi đi qua khung cảnh yên bình của Đà Lạt.
Hôm đó, sự thiếu chuẩn bị kỹ lưỡng đã trở thành vấn đề.
Sau khi mua vé tàu, tôi nhận ra trong ví không còn một tờ tiền Việt Nam nào.
Tôi đã quên đổi tiền.
Còn khoảng một giờ trước khi tàu khởi hành, tôi muốn uống một tách cà phê ở quán trong ga.
Nhưng câu trả lời dứt khoát là: “Card? No!”
Trong những lúc như thế này, không hiểu sao lại càng muốn uống hơn…
Tôi chỉ biết mở ví ra rồi lại đóng lại.
Khi ấy, một phụ nữ Hàn Quốc mỉm cười nói:
“Tôi sẽ mời anh một tách.”
Tôi liên tục xua tay từ chối, nhưng cô ấy đã gọi cà phê.
Khi tôi đề nghị chuyển khoản, cô ấy cười: “Không cần đâu, chúc anh có thời gian vui vẻ.”
Chỉ một câu nói đã khiến không khí nơi thành phố xa lạ trở nên ấm áp.
Sự tử tế tinh tế có thể đến gần và sâu sắc đến vậy.
Caffeine từ một tách Robusta thấm vào từng mao mạch, nhưng hương vị của lòng tốt còn đậm hơn hương cà phê.
Khi tàu khởi hành, dãy núi Đà Lạt lùi dần phía sau.
Chỉ một giờ đi khứ hồi, đoạn đường ngắn nhưng toa tàu đầy tiếng cười vui vẻ.
Một nghệ sĩ trung niên Việt Nam lấy saxophone ra và bắt đầu chơi.
Những giai điệu quen thuộc vang lên:
“Con đường tình yêu”, “Bức thư tím”, “Hồng thị”… toàn là bài hát Hàn Quốc.
Người Việt trong toa tàu cũng vui vẻ theo nhạc.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy tự hào.
Ngày xưa, khi tôi đi xích lô ở Hà Nội, không thể tưởng tượng được cảnh này.
Giờ đây, âm nhạc và văn hóa Hàn Quốc không còn là điều đặc biệt ở bất cứ nơi nào trên thế giới.
Chúng thấm vào, nhẹ nhàng như sương mù Đà Lạt.
Sức mạnh của văn hóa có lẽ giống như một tách cà phê hôm đó – lặng lẽ thấm vào.
K-Culture ở Việt Nam, trên thế giới, giờ đây không chỉ là của riêng chúng ta.
K-POP vang lên tự nhiên trong playlist của giới trẻ.
K-Food và K-Beauty trở thành một phần của đời sống.
Phim truyền hình Hàn Quốc trở thành điểm đến du lịch.
Quán cà phê và thương hiệu Hàn Quốc trở thành phong cách sống hằng ngày.
Chúng ta cũng từng ngồi trước TV xem “Rạp chiếu phim nổi tiếng”,
xúc động trước nụ cười duyên dáng của Audrey Hepburn, sự cuốn hút của Clint Eastwood.
Từng say mê phim Hong Kong, anime Nhật Bản.
Từng hát theo những bản pop, chanson trên radio với cách phát âm vụng về.
Khi ấy, New York, Paris, London, Tokyo, Hong Kong là niềm ngưỡng mộ và mơ ước.
Văn hóa luôn như thế, khiến trái tim rung động và thấm vào từ phương xa.
Để văn hóa vượt qua biên giới, cần có sức mạnh quốc gia.
Kinh tế, công nghệ, giáo dục, uy tín quốc tế – tất cả cùng hội tụ thì văn hóa mới lan tỏa.
Việc văn hóa Hàn Quốc được yêu thích ở Việt Nam không chỉ là sự tò mò.
Đằng sau đó là xã hội ổn định, ngành công nghiệp cạnh tranh, năng lực quốc gia muốn giao lưu với thế giới.
Niềm tự hào ấy là thành quả chúng ta cùng nhau đạt được.
Sức mạnh của văn hóa không cần hô lớn, nhưng sâu sắc, âm thầm và lâu bền.
Như hương cà phê, như âm vang của tiếng saxophone.
– Đó là lý do chúng ta có thể tự hào.