있어빌리티!
베트남에선 괜찮습니다.

Ở Việt Nam thì ổn thôi

by 정상환

요즘 내 여행의 선택지는 자연스레 동남아로 향합니다.

태국의 방콕과 치앙마이, 라오스의 루앙프라방, 캄보디아의 씨엠립, 말레이시아의 쿠알라룸푸르 등등...

이유는 단순합니다.

비행시간 5시간 남짓 지루할만하면 도착하고, 낮은 물가 덕분에 여유로운 여행을 즐길 수 있죠.

무엇보다 유럽이나 미국에서 느꼈던 심리적, 경제적 위축(?) 대신, 느긋하게 당당(?)해집니다.

결국 들키는 건, 이 모든 매력이 ‘얇은 지갑에 맞는 비용’ 덕분이라는 사실입니다.


그중에서도 내가 베트남을 찾는 이유는 활기찬 분위기, 갖춰진 인프라, 그리고 높은 가성비 때문입니다.

많은 사람들에게 베트남은 여전히 ‘저렴한 여행지’로 다가옵니다.

2천 원짜리 쌀국수, 반미, 값싼 마사지, 저렴한 숙소...

하지만 베트남은 단순히 싸게 다녀오는 나라가 아닙니다.


나의 경우 고백하자면, 우리나라에서 선뜻 엄두를 내지 못하는 나의 고급진(?) 취향을 모처럼 채우려 합니다.

한국에서 1인당 30만 원 이상이 족히 드는 파인다이닝을 이곳에서는 10만 원대에,

5성급 호텔의 고요한 수영장을 절반 이하의 비용으로 즐길 수 있죠.

호찌민 오페라하우스 공연 입장료는 약 7만 원 수준으로, 20만 원 내외의 한국 공연 입장료보다 훨씬 저렴합니다.

우리나라의 커피 값으로 열대 과일을 가득 담을 수 있고, 점심 한 끼 값으로 하루의 피로를 풀 수 있으며, 삼겹살과 소주 한잔 값으로 근사하게 위스키를 앞에 두고 재즈 바의 품위(?)를 즐길 수 있습니다.

'있어빌리티', 우아하게 폼 잡기에 딱 좋죠.


그것은 사치가 아니라, 내 수준에 맞는 호사를 누리겠다는 심산입니다.


한국에서 평범한 예산으로, 이곳에서는 최상의 서비스와 공간, 그리고 느긋한 시간을 얻을 수 있습니다.

가성비를 넘어 ‘가심비’를 충족시키는 여행이죠.

단지 '싼 맛의 선택'이 아니라 '특별한 만족'을 얻고자 하는 겁니다.


1995년 처음 베트남 땅을 밟았을 때, 거리는 오토바이와 먼지로 가득했고 하노이 대우 호텔이 가장 좋은 숙소였습니다. 그러나 지금 호찌민의 하늘에는 루프탑 바가 북적이고, 무이네 해안에는 시푸드 전문점이 즐비합니다. 달랏의 스테이크 레스토랑, 냐짱의 테마파크, 붕따우의 쇼핑몰까지 이 나라의 변화는 언제나 예상을 앞섭니다.


이런저런 이유로 드나들며 나는 베트남이 ‘성장’이라는 단어를 가장 역동적으로 증명하는 나라임을 느낍니다.

그 변화 속에서 내가 배운 건 한 나라의 경제 수준, 즉 돈이라는 건 어디에선 압박이지만 어디에선 여유를 준다는 아이러니입니다.


베트남에선 과시적 소비(있어빌리티)도 괜찮습니다.

호찌민 소재 재즈바

베트남을 여행하신다면 나는 저렴한 식당보다 분위기 좋은 레스토랑을 권합니다.


2025년 기준으로 보면, 베트남 로컬 식당의 쌀국수 한 그릇은 1,700원 정도에 불과합니다.

한국에서 같은 메뉴를 먹으려면 보통 8,000원을 웃도는 수준이죠.

괜찮은 카페의 커피 한 잔은 1,500~2,500원 수준으로, 한국의 5,000원대와 비교하면 절반 이하입니다.


한국에서의 외식은 점점 ‘생존의 비용’이 되어가고 있습니다.

한국에서의 소비가 ‘망설임’이라면, 베트남에서의 소비는 ‘흔쾌함’로 다가옵니다.

베트남 평균 월 소득은 한국 평균 소득의 7분의 1에 불과하죠.

즉, 한국인 여행자에게는 같은 비용으로 훨씬 높은 수준의 경험을 누릴 수 있는 구조가 만들어집니다.

그만큼 ‘합리적인 비용으로 품격을 누릴 수 있는 나라’, 베트남입니다.


그러니 독특한 경험을 즐기는 거라면 모르겠지만,

단지 아끼고자, 굳이 쪼그리고 앉아 쌀국수 먹지 말라고 말합니다.

그냥 쓰던 만큼 써도 상향된 경험을 쌓을 수 있으니까요.


"열심히 일한 자 떠나라!"라고 하지 않나요?

떠났으니 과감히 지갑을 열어 보시죠.

오페라하우스, 재즈바, 파인 다이닝 레스토랑, 테마파크 등등에서...

모처럼의 즐거움, 만끽하셨으면 합니다.


어디로 떠나든 값을 흥정하는 것이 아니라 '나의 만족'을 음미하면 좋겠다는 생각입니다.

싸게 가는 여행이 아니라, 삶의 격조를 되살리는 여행이 되었으면 합니다.


- 겨울여행, 어디로 떠나시나요?


베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


“Sự sang trọng vừa đủ” – Ở Việt Nam thì ổn thôi


Gần đây, điểm đến du lịch của tôi tự nhiên hướng về Đông Nam Á.

Bangkok và Chiang Mai của Thái Lan, Luang Prabang của Lào, Siem Reap của Campuchia, Kuala Lumpur của Malaysia…

Lý do rất đơn giản.

Chỉ mất khoảng 5 giờ bay – vừa kịp thấy chán thì đã đến nơi.
Giá cả thấp giúp tôi tận hưởng chuyến đi thoải mái.

Quan trọng hơn, khác với cảm giác bị áp lực tâm lý và kinh tế khi ở châu Âu hay Mỹ,
ở đây tôi thấy thư thái và tự tin hơn.

Cuối cùng, tất cả sức hấp dẫn ấy đều nhờ vào “chi phí phù hợp với chiếc ví mỏng” của tôi.

Trong số đó, lý do tôi chọn Việt Nam là vì bầu không khí sôi động, hạ tầng đầy đủ và giá trị vượt trội.

Với nhiều người, Việt Nam vẫn là “điểm đến giá rẻ”.
Phở 2.000 won, bánh mì, massage rẻ, nhà nghỉ bình dân…

Nhưng Việt Nam không chỉ là nơi để đi du lịch giá rẻ.

Thú thật, ở Việt Nam tôi có thể thỏa mãn sở thích “cao cấp” mà ở Hàn Quốc khó dám thử.

Một bữa fine dining ở Hàn Quốc tốn hơn 300.000 won/người,
nhưng ở đây chỉ khoảng 100.000 won.

Hồ bơi yên tĩnh của khách sạn 5 sao có thể tận hưởng với chi phí chưa đến một nửa.

Vé vào Nhà hát Opera Hồ Chí Minh khoảng 70.000 won,
trong khi ở Hàn Quốc thường hơn 200.000 won.

Giá một ly cà phê ở Hàn Quốc có thể mua đầy trái cây nhiệt đới ở Việt Nam.
Giá một bữa trưa có thể xua tan mệt mỏi cả ngày.
Giá một bữa thịt ba chỉ và rượu soju có thể đổi thành một ly whisky sang trọng trong quán jazz bar.

“Sự sang trọng vừa đủ” – rất thích hợp để tạo phong thái tao nhã.

Đó không phải là xa xỉ, mà là tận hưởng sự thoải mái phù hợp với mình.

Với ngân sách bình thường ở Hàn Quốc,
tại đây tôi có thể nhận được dịch vụ và không gian tốt nhất, cùng thời gian thư thái.

Đây là chuyến đi không chỉ thỏa mãn “giá trị đồng tiền” mà còn cả “giá trị tinh thần”.
Không phải chỉ chọn “rẻ”, mà là tìm kiếm “sự hài lòng đặc biệt”.

Năm 1995, khi tôi lần đầu đặt chân đến Việt Nam,
đường phố đầy xe máy và bụi, khách sạn Daewoo Hà Nội là nơi ở tốt nhất.

Nhưng giờ đây, bầu trời Hồ Chí Minh nhộn nhịp với rooftop bar,
bờ biển Mũi Né đầy nhà hàng hải sản,
Đà Lạt có nhà hàng steak, Nha Trang có công viên giải trí, Vũng Tàu có trung tâm thương mại…
Sự thay đổi của đất nước này luôn vượt ngoài dự đoán.

Qua nhiều lần đến và đi, tôi cảm nhận Việt Nam là quốc gia chứng minh rõ nhất cho từ “tăng trưởng”.

Điều tôi học được là: mức sống kinh tế – tức là tiền bạc – ở nơi này có thể là áp lực, nhưng ở nơi khác lại mang đến sự thoải mái.

Ở Việt Nam, tiêu dùng phô trương (“sự sang trọng vừa đủ”) cũng không sao.

Nếu bạn du lịch Việt Nam, tôi khuyên nên chọn nhà hàng có không khí hơn là quán ăn rẻ.

Năm 2025, một bát phở ở quán địa phương chỉ khoảng 1.700 won.
Ở Hàn Quốc, cùng món đó thường hơn 8.000 won.

Một ly cà phê ở quán tốt chỉ 1.500–2.500 won,
trong khi ở Hàn Quốc thường hơn 5.000 won.

Ăn uống ở Hàn Quốc ngày càng trở thành “chi phí sinh tồn”.
Tiêu dùng ở Hàn Quốc là “do dự”,
còn ở Việt Nam là “thoải mái”.

Thu nhập trung bình tháng của người Việt chỉ bằng 1/7 người Hàn.
Điều đó tạo ra cấu trúc cho du khách Hàn Quốc: cùng chi phí nhưng trải nghiệm cao cấp hơn nhiều.

Việt Nam chính là đất nước “chi phí hợp lý để tận hưởng phẩm chất”.

Vậy nên, nếu không phải để tìm trải nghiệm độc đáo,
thì đừng chỉ tiết kiệm, đừng ngồi co ro ăn phở rẻ.

Cứ tiêu như bình thường, bạn sẽ có trải nghiệm nâng cấp.

“Người làm việc chăm chỉ thì hãy đi du lịch!” – chẳng phải thế sao?

Đã đi rồi thì hãy mạnh dạn mở ví.
Opera House, jazz bar, nhà hàng fine dining, công viên giải trí…
Hãy tận hưởng trọn vẹn niềm vui hiếm có.

Dù đi đâu, hãy nghĩ về “sự hài lòng của bản thân” chứ không phải mặc cả giá cả.

Đừng chỉ là chuyến đi giá rẻ,
hãy là chuyến đi khôi phục phẩm chất của cuộc sống.

– Mùa đông này, bạn sẽ đi đâu?