Muốn sống mảnh mai nhưng lâu dài sao?
가늘고 길게 살고 싶다고요?
그럴 수 있습니다.
책임은 커지고, 위아래로 치이고, 자리는 늘 불안하니까요.
나간다고 뾰족한 수가 있는 것도 아니니 버티는 게 최선일 수 있겠죠.
현명한 선택입니다.
다만, 재미는 없을 겁니다.
때로는 속이 상하고, 화가 나고,
스스로가 초라해 보일지도 모릅니다.
그런데 꼭 가늘다고 길게 가는 건 아니더군요.
가느다란 가지는 바람 한 번에 쉽게 부러집니다.
그리고 불쏘시개가 되기 십상이죠.
나이테가 쌓인 나무는 다릅니다.
거목이 됩니다.
베어져도, 어딘가의 석가래로 쓰일 겁니다.
거목의 뿌리는 쉽게 뽑히지 않습니다.
그 뿌리에서 다시 가지가 나고 잎이 피어납니다.
높이 올라갈수록 목소리는 더 멀리 퍼집니다.
의견은 누구나 낼 수 있지만 결정은 결국 높이에 의해 내려집니다.
내 팀을 내 방식으로 움직이고 싶다면 팀장이 되어야 하고,
조직의 방향을 바꾸고 싶다면 결정권이 있는 자리에 서야 합니다.
높은 자리에 오른다는 건 단순히 연봉이 오르는 일이 아닙니다.
내 말에 무게가 실리는 일이고, 그 무게만큼 책임을 지겠다는 각오입니다.
불편함을 감수하고, 욕을 먹고, 결과에 이름을 거는 자리.
몇 번이나 내려오고 싶을 때가 있었죠.
피곤한 자리, 맞습니다.
그래도 올라가 볼만 하지 않나요?
설령 조금 일찍 베어질지라도 말입니다.
물론, 가늘고 길게 사는 선택도 충분히 좋은 선택입니다.
다만 그 선택이 체념이 아니라 당신의 의지라면 말입니다.
- "겁보였지만, 적어도 내 이름이 불릴 때 고개를 돌리고 싶지는 않았습니다.
그런데…"
Đây là bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.
베트남 독자를 위한 AI번역입니다.
Muốn sống một cuộc đời mảnh mai nhưng dài lâu sao?
Điều đó cũng có thể hiểu được.
Trách nhiệm ngày càng nặng, trên dưới đều gây áp lực, vị trí thì luôn bất ổn.
Ra mặt cũng chẳng có cách gì chắc chắn, nên đôi khi chịu đựng lại là lựa chọn tốt nhất.
Đó là một lựa chọn khôn ngoan.
Nhưng sẽ chẳng có nhiều niềm vui.
Đôi khi bạn sẽ thấy buồn bực, tức giận,
và có lúc tự thấy mình thật nhỏ bé.
Nhưng sống mảnh mai chưa chắc đã đi được lâu dài.
Cành mảnh dễ gãy chỉ với một cơn gió.
Và thường chỉ trở thành củi nhóm lửa.
Còn những cây có vòng tuổi dày thì khác.
Chúng trở thành cổ thụ.
Dù bị chặt, vẫn có thể trở thành xà nhà đâu đó.
Rễ của cổ thụ không dễ bị nhổ.
Từ rễ ấy, cành mới lại mọc ra, lá lại xanh tươi.
Càng lên cao, tiếng nói càng vang xa.
Ý kiến thì ai cũng có thể đưa ra,
nhưng quyết định cuối cùng lại thuộc về người ở vị trí cao.
Muốn dẫn dắt đội theo cách của mình, bạn phải là trưởng nhóm.
Muốn thay đổi hướng đi của tổ chức, bạn phải đứng ở vị trí có quyền quyết định.
Đạt được vị trí cao không chỉ là chuyện lương tăng.
Đó là khi lời nói của bạn có trọng lượng,
và bạn sẵn sàng gánh trách nhiệm tương xứng.
Đó là vị trí phải chịu đựng sự khó chịu,
phải hứng chịu lời chê trách,
và phải đặt tên mình vào kết quả.
Có lúc tôi đã muốn từ bỏ.
Đúng là một vị trí mệt mỏi.
Nhưng chẳng phải vẫn đáng để thử leo lên sao?
Dù có thể bị chặt sớm hơn một chút.
Tất nhiên, sống mảnh mai và dài lâu cũng là một lựa chọn tốt.
Miễn là lựa chọn ấy xuất phát từ ý chí của bạn,
chứ không phải từ nỗi sợ hãi.
*“Tôi có thể là kẻ nhút nhát,
nhưng ít nhất khi tên tôi được gọi,
tôi không muốn quay mặt đi.
Thế nhưng…”