Ban ngày của Việt Nam
아침의 사이공강변도로는 밤과 다릅니다.
강물을 오르는 연어처럼 오토바이의 물결이 도시로 밀려옵니다.
출근길 셔츠를 입은 젊은이들, 배달 상자를 묶은 청년들,
아이를 앞에 태운 부모들이 한 방향으로 흘러갑니다.
소음은 리듬이 되고, 속도는 활기의 표정이 됩니다.
베트남의 낮은 이렇게 생활의 얼굴로 시작됩니다.
사회주의 국가, 베트남의 정치는 빡빡하지만 방향은 분명히 안정적입니다.
1986년 도이모이(개혁개방) 이후 국가는 방향만 잡고, 시장은 속도를 냅니다.
사회주의 이념은 느슨해졌고 급격한 개방 대신 통제된 개혁, 혼란보다 안정을 택합니다.
역설적으로 이 안정성은 외국 자본과 기업에게 예측 가능한 환경을 제공해 왔습니다.
권력은 단단하지만 방향은 실용적이고, 정치의 핵심은 ‘지속 가능성’에 방점을 두고 있죠.
베트남의 안정된 방향과 지속 가능성은 숫자가 먼저 말합니다.
베트남의 1인당 GDP는 1995년 약 277달러에서 2024년 약 4,700달러로 늘었습니다.
30년 만에 약 17배 성장입니다.
같은 기간 한국은 약 11,000달러에서 3만 6천 달러 수준으로 약 3배 성장했습니다.
속도의 차이가 확연합니다.
이 성장의 바탕은 젊음입니다.
베트남의 중위연령은 약 27세, 한국은 약 47세입니다.
노동시장에 새로 진입하는 인구가 여전히 많고, 소비와 생산이 동시에 확장되는 구조입니다.
공장을 지을 사람이 있고, 물건을 살 사람이 있으며, 실패를 감내할 시간이 남아있다는 거죠.
기술도 빠르게 따라옵니다.
베트남에서 빠르게 성장하는 신흥 전기차 기업 빈패스트(VinFast)는 아직 완성형은 아니지만,
‘도전할 수 있는 국가’ 임을 상징적으로 보여줍니다.
스타트업 생태계, 디지털 결제, 전자정부 시스템 역시 동남아 평균을 확실히 넘어섰습니다.
물론 문제는 여전히 남아 있습니다.
빈부격차, 부패, 표현의 자유, 정치적 폐쇄성.
하지만 중요한 건, 성장이 멈추지 않았다는 점입니다.
그리고 이 성장은 특정 계층만의 속도가 아니라, 사회 전체의 체력을 키우는 방향으로 이어지고 있습니다.
베트남의 낮은 뜨겁습니다.
완성된 나라의 빛이 아니라, 만들어지는 나라의 열기입니다.
우리가 이 나라를 값싼 여행지나 저렴한 생산기지로만 본다면, 그건 과거의 시선일 겁니다.
베트남은 이제 함께 성장할 동반자입니다.
‘따라오는 나라’에서 ‘함께 가는 나라’로 바뀌었습니다.
밤은 질문을 던지고, 낮은 답을 만듭니다.
베트남은 지금, 그 답을 만들고 있는 한낮에 서 있습니다.
베트남 독자를 위한 AI번역 입니다.
Đây là bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.
Buổi sáng, đường ven sông Sài Gòn khác hẳn với ban đêm.
Như đàn cá hồi ngược dòng, làn sóng xe máy tràn vào thành phố.
Những người trẻ mặc áo sơ mi đi làm, những thanh niên buộc thùng hàng phía sau,
những bậc cha mẹ chở con phía trước – tất cả cùng chảy về một hướng.
Âm thanh trở thành nhịp điệu, tốc độ trở thành gương mặt của sức sống.
Ban ngày của Việt Nam bắt đầu bằng gương mặt đời sống như thế.
Việt Nam – một quốc gia xã hội chủ nghĩa – chính trị chặt chẽ nhưng hướng đi ổn định.
Từ sau Đổi Mới năm 1986, nhà nước giữ phương hướng, còn thị trường tạo ra tốc độ.
Ý thức hệ đã nới lỏng, thay vì mở cửa ồ ạt thì chọn cải cách có kiểm soát,
ưu tiên sự ổn định hơn là biến động.
Chính sự ổn định này đã đem đến môi trường dự đoán được cho vốn đầu tư và doanh nghiệp nước ngoài.
Quyền lực thì vững chắc, nhưng hướng đi lại thực dụng,
trọng tâm của chính sách đặt vào “tính bền vững”.
Sự ổn định và tính bền vững của Việt Nam được thể hiện rõ qua những con số.
GDP bình quân đầu người của Việt Nam từ khoảng 277 USD năm 1995
đã tăng lên khoảng 4.700 USD vào năm 2024.
Trong 30 năm, tăng trưởng gấp 17 lần.
Cùng thời gian đó, Hàn Quốc từ khoảng 11.000 USD lên 36.000 USD, tức tăng khoảng 3 lần.
Sự khác biệt về tốc độ thật rõ ràng.
Nền tảng của tăng trưởng ấy chính là tuổi trẻ.
Tuổi trung vị của Việt Nam khoảng 27, trong khi Hàn Quốc khoảng 47.
Lực lượng lao động mới gia nhập vẫn còn nhiều,
tiêu dùng và sản xuất cùng lúc mở rộng.
Có người xây nhà máy, có người mua sản phẩm,
và còn thời gian để chấp nhận thử thách.
Công nghệ cũng nhanh chóng theo kịp.
VinFast – hãng xe điện mới nổi của Việt Nam – tuy chưa hoàn thiện,
nhưng mang tính biểu tượng cho một quốc gia “dám thách thức”.
Hệ sinh thái khởi nghiệp, thanh toán số, hệ thống chính phủ điện tử
đều vượt xa mức trung bình của Đông Nam Á.
Dĩ nhiên, vẫn còn những vấn đề tồn tại:
khoảng cách giàu nghèo, tham nhũng, tự do biểu đạt.
Nhưng điều quan trọng là tăng trưởng chưa hề dừng lại.
Và sự tăng trưởng này không chỉ là tốc độ của một tầng lớp,
mà là hướng đi nâng cao sức mạnh của toàn xã hội.
Ban ngày của Việt Nam nóng bỏng.
Không phải ánh sáng của một quốc gia đã hoàn thiện,
mà là sức nóng của một quốc gia đang hình thành.
Nếu chúng ta chỉ nhìn Việt Nam như một điểm đến du lịch giá rẻ
hay một cơ sở sản xuất chi phí thấp,
thì đó là cái nhìn của quá khứ.
Việt Nam giờ đây là đối tác cùng phát triển.
Từ “quốc gia theo sau” đã trở thành “quốc gia cùng đi”.
Ban đêm đặt câu hỏi, ban ngày tạo ra câu trả lời.
Việt Nam hiện đang đứng trong buổi trưa ấy –
nơi những câu trả lời được hình thành.