BMW와 오토바이 - 베트남의 밤, 두 개의 그림자

Phiên bản văn học

by 정상환

한밤중, BMW 한 대가 사이공강변도로를 부드럽게 달립니다.

그 뒤로는 오토바이 백 대가 따라붙습니다.

소음은 오토바이에서 나지만, 길을 여는 힘은 BMW 쪽에 있죠.

이 도시의 경제도 어쩌면 그렇게 움직이고 있는 것 같습니다.

고급 브랜드가 길을 열면 서민들의 생계가 쉼 없이 따라붙습니다.

속도는 다를지라도 방향은 같은가?

모두가 달리고 있지만, 모두가 같은 미래를 향하고 있는지는 알 수 없습니다.

호찌민의 밤거리는 언제나 눈부십니다.

강가에 세워진 고급 아파트들은 유리벽을 빛으로 채우며, 미래를 선점한 거대한 성처럼 서 있습니다. 그곳에서 내려다보는 도시의 불빛은 강물처럼 흐르지만, 그 빛 아래 여전히 오래된 슬레이트 지붕과 벽돌집이 골목마다 겹겹이 박혀 있습니다.

한 도시 안에 미래와 과거가 동시에 눌어붙어 있는 풍경. 베트남의 현재는 그 두 그림자 사이 어딘가에 놓여 있는지도 모릅니다.


저녁 무렵, 비텍스코 타워 근처의 고급 레스토랑에서는 와인잔이 부딪히는 소리가 경쾌하게 울립니다.

창가 자리를 차지한 화려한 차림의 가족들은 스테이크를 썰며 하루를 정리합니다. 그 바로 아래 길가 포장마차의 노부부가 작은 플라스틱 의자 위에 앉아 국물을 끓입니다.

레스토랑의 접시는 무겁고, 길거리의 비닐봉지는 가볍지만 삶은 오히려 반대로 느껴집니다.

누구는 무엇을 먹을지 고민하고, 누구는 오늘 먹을 수 있을지 고민합니다.

베트남의 눈부신 성장의 뒤편에는 이렇게 서로 가본 적 없는 거리들이 남아 있습니다.

베트남은 분명 빠른 속도로 달려왔지만, 그 속도는 모든 사람을 한 번에 데려가지는 못하는 모양입니다.


베트남은 사회주의 공화국입니다.

베트남 공산당(VCP) 일당 체제와 토지의 국가 소유라는 특징을 갖습니다.

다당제 민주주의와 사유재산권 보장이 확립된 우리나라와는 다른 체제죠. 다만, 1986년 도이모이(Đổi Mới) 개혁 이후 시장경제 요소를 적극 도입해, 사기업 활동과 개인 재산 소유가 허용되고 있습니다.

그러나 여전히 고급 카페에서 5만 동짜리 커피를 마시는 계층과 길거리에서 5천 동짜리 로컬 커피를 마시는 계층이 같은 도시 안에 공존합니다. 또한 경찰·공무원의 뇌물 사건이 최근에도 적발되고 있죠.

빈부격차와 부패는 심각한 사회 문제가 되고 있습니다.


베트남 밤의 속도는 비대칭입니다.

한쪽은 열심히 달리지만 제자리, 다른 쪽은 천천히 가도 앞에 서 있습니다.
선거는 있지만 경쟁은 없고, 의회는 있지만 야당은 없고, 검열은 있지만 책임은 없습니다.

권부의 정책 실패는 정치적 책임으로 이어지지 않습니다.
그렇다 보니 부패는 “사라지는 것”이 아니라 “발각되지 않도록 관리되는 것”에 가깝고,

개혁은 “허용된 만큼만 열리는 것”에 머물고 있다는 지적입니다.


베트남이 앞으로 넘어야 할 과제는 거창하거나 복잡하지 않습니다.

그렇다고 쉽게 해결되지 않을 겁니다.

눈부신 아파트와 오래된 주거지 사이의 간극을 좁히는 것,

BMW와 오토바이가 같은 도로에서 같은 권리를 갖게 하는 것,

고급 레스토랑의 따뜻한 조명만큼 길가의 작은 식당에도 온기가 닿도록 하는 것.

성장은 이 도시를 바꾸었지만, 아직 모두를 바꾸지는 못했습니다.


사실 이런 풍경은 베트남만이 아닙니다.

우리나라 거리의 페라리와 배달 오토바이

강남 고층빌딩과 달동네

화려한 고급 레스토랑 네온사인 밑 포장마차

명품 매장의 알바생

우리 생활에서도 낯익은 비대칭이죠.


진짜 변화는 어두운 곳을 비춤으로써 시작합니다.

그리고 도시의 화려한 불빛이 모두에게 눈부시지 않았으면 합니다.

베트남이든, 한국이든, 그 어느 지역이든 말입니다.



베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.

Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.


Phiên bản văn học (điều chỉnh giọng điệu phù hợp)


Nửa đêm, một chiếc BMW lướt nhẹ trên con đường ven sông Sài Gòn.

Phía sau, hàng trăm chiếc xe máy nối đuôi như dòng chảy bất tận.

Âm thanh vang lên từ xe máy, nhưng sức mạnh mở lối lại thuộc về BMW.

Có lẽ nền kinh tế của thành phố cũng vận hành như thế:

khi thương hiệu cao cấp mở đường, thì sinh kế bình thường vẫn miệt mài theo sau.

Tốc độ có thể khác nhau, nhưng liệu hướng đi có giống nhau?

Mọi người đều đang chạy, nhưng không chắc tất cả đều hướng về cùng một tương lai.

Đêm Sài Gòn rực rỡ như một bức tranh.

Những tòa căn hộ cao cấp bên bờ sông sáng lên như lâu đài bằng kính,

ánh sáng từ đó soi xuống thành phố như dòng sông lấp lánh.

Nhưng bên dưới ánh sáng ấy, vẫn còn những mái nhà tôn cũ,

những bức tường gạch đỏ nằm sâu trong hẻm nhỏ.

Một thành phố nơi quá khứ và tương lai cùng tồn tại,

và hiện tại của Việt Nam có lẽ nằm đâu đó giữa hai bóng hình ấy.

Chiều muộn, gần tháp Bitexco, tiếng ly rượu vang chạm nhau vang lên trong nhà hàng sang trọng.

Gia đình ăn mặc lộng lẫy ngồi bên cửa sổ, cắt miếng bít-tết để kết thúc một ngày.

Ngay bên dưới, đôi vợ chồng già ngồi trên ghế nhựa nhỏ, nấu nồi nước dùng ở quán vỉa hè.

Đĩa trong nhà hàng thì nặng, túi nilon ngoài đường thì nhẹ,

nhưng cuộc sống lại dường như ngược lại.

Có người lo nghĩ ăn gì, có người lo nghĩ hôm nay có được ăn hay không.

Đằng sau sự tăng trưởng rực rỡ vẫn còn những con đường chưa bao giờ gặp nhau.

Việt Nam đã chạy với tốc độ nhanh,

nhưng không phải ai cũng đi cùng một nhịp.

Trong thành phố, có người uống cà phê 50.000 đồng trong quán sang trọng,

có người uống cà phê 5.000 đồng ngoài vỉa hè.

Những khác biệt ấy vẫn hiện diện, như ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại.

Những nhiệm vụ phía trước không quá to tát,

nhưng cũng chẳng dễ dàng.

Thu hẹp khoảng cách giữa căn hộ sáng choang và khu dân cư cũ kỹ,

để BMW và xe máy có cùng quyền trên con đường,

để ánh sáng ấm áp của nhà hàng sang trọng cũng lan tỏa đến quán ăn nhỏ ven đường.

Tăng trưởng đã thay đổi thành phố này, nhưng chưa thay đổi được tất cả mọi người.

Thực ra, cảnh tượng ấy không chỉ có ở Việt Nam.

Trên đường phố Hàn Quốc cũng có vô số xe sang trọng và xe máy giao hàng.

Những tòa cao tầng ở Gangnam và những khu nghèo trên sườn núi.

Quán ăn vỉa hè dưới ánh đèn neon rực rỡ.

Nhân viên bán thời gian trong cửa hàng hàng hiệu.

Trong cuộc sống của chúng ta cũng quen thuộc với sự bất đối xứng ấy.

Sự thay đổi thật sự bắt đầu từ việc soi sáng những nơi tối tăm.

Và mong rằng ánh đèn rực rỡ của thành phố không chỉ chói lóa với một số người.

Dù là ở Việt Nam, Hàn Quốc hay bất cứ nơi nào.