아빠를 탓하지 마세요.

Đừng trách cha mình.

by 정상환

“부자가 되고 싶어요.”
“그러면 노력해야지.”
“그러게요. 아빠가 노력을 안 하네요.”


흙수저라 생각하시나요?

그렇다면 아마 이미 많은 것을 포기하셨겠죠.
그래서 꽤 많은 기회를 놓치셨을 겁니다.


유복한 집안도, 명문교 출신도 아닌데도 ‘가장 삼성다운 CEO’라 불렸던 신종균.

내세울 것 없었던 월급쟁이 엔지니어에서 SK하이닉스의 CEO가 된 박성욱.


가난했지만 PC방 아르바이트로 코딩을 익힌 카카오 창업자 김범수,
자본도 인맥도 없이 배달의민족으로 판을 바꾼 김봉진.


넉넉지 않은 환경과 작은 체격에도 세계 무대에 섰던 축구선수 박지성,
훈련비조차 감당하기 어려웠지만 올림픽 금메달을 거머쥔 김연아.


바퀴벌레가 나오는 단칸방에서 감자로 끼니를 때웠던 가수 아이유,
평범한 집안에서 태어나 무명의 시간을 묵묵히 버텨낸 유재석.


이쯤에서 이런 반응이 나올 겁니다.

“또 그 이야기인가요? 그 사람들은 특별하잖아요.”

맞는 말입니다.


불편하시겠지만, 누구나 그렇게 될 수는 없습니다.
아무나 될 수 있다면 굳이 노력하라는 말도 필요 없겠지요.


그러나 특별함과 평범함의 차이는 마음먹는 것에 달려있죠.

'아빠의 노력'이 아니라 '스스로의 노력' 말입니다.


불속에서 금은 녹아내리고, 다이아몬드는 탄소로 사라집니다.

그러나 흙은 불에 달궈지면 질수록 청자가 됩니다.
수없이 달궜다 식히는 과정을 견딘 끝에 오히려 더 아름답게 단단해집니다.


1000도의 불길 속에서 달궈보세요!

뜨겁게, 더 뜨겁게 말입니다.

세상은 출발선을 기억하지 않습니다.
끝까지 견딘 사람의 온도를 기억할 뿐입니다.


'아빠를 탓하지 마세요.'


그런데 말입니다.

밥세끼 먹는데 흙수저면 어떻고 금수저면 어떻냐고 생각하신다면,

곁불만 쬐는 것도 괞찮습니다.


"너는 그렇게 살았냐?"라고 물어보시면 참 궁색해집니다.

그냥 살아보니 그렇다는 겁니다.




Đây là bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam.

베트남 독자를 위한 AI번역 입니다.


Đừng trách cha mình.
— Jung Sang-hwan


“Con muốn trở nên giàu có.”
“Vậy thì hãy cố gắng.”
“Vâng… nhưng hình như bố con đã không cố gắng.”

Có lúc bạn tự hỏi,
mình sinh ra đã là thìa đất phải không?

Nếu đã nghĩ như vậy,
có lẽ bạn đã âm thầm từ bỏ nhiều điều.
Và trong lúc không hay,
không ít cơ hội cũng lặng lẽ rời xa bạn.

Có những người không sinh ra trong nhung lụa,
cũng chẳng bước ra từ cổng trường danh giá.

Họ bắt đầu từ bàn làm việc chật hẹp của một kỹ sư vô danh,
từ những đêm dài ở quán PC,
từ đôi tay trắng,
từ những ngày chỉ đủ sống qua bữa.

Có người thay đổi cả một ngành công nghiệp,
có người bước ra sân khấu thế giới,
có người giành huy chương vàng,
có người đứng vững sau những năm tháng vô hình.

Không phải vì họ được ưu ái hơn.
Mà vì họ không bỏ cuộc sớm hơn.

Đến đây, bạn có thể sẽ mỉm cười nhạt:

“Họ đặc biệt mà.
Tôi thì khác.”

Đúng vậy.
Không phải ai cũng có thể trở thành họ.

Nếu ai cũng làm được,
thì hai chữ nỗ lực đã chẳng còn ý nghĩa.

Nhưng ranh giới giữa bình thường và đặc biệt
không nằm ở nơi ta sinh ra,
mà ở quyết định ta đưa ra mỗi ngày.

Không phải nỗ lực của cha mẹ.
Mà là nỗ lực của chính mình.

Trong ngọn lửa dữ dội,
vàng tan chảy,
kim cương cũng chỉ còn là carbon.

Chỉ có đất
— thứ từng bị coi là tầm thường nhất —
khi đi qua lửa,
lại hóa thành gốm sứ.

Càng bị nung nóng,
nó càng trở nên rắn rỏi.
Càng chịu đựng,
nó càng đẹp hơn.

Hãy thử bước vào ngọn lửa nghìn độ ấy.

Cháy lên.
Cháy đến tận cùng.

Bởi vì thế giới này
không nhớ bạn đã xuất phát ở đâu.
Thế giới chỉ nhớ
bạn đã chịu đựng được bao nhiêu nhiệt độ.

Đừng trách cha mình.

Và nếu bạn nghĩ rằng,
chỉ cần đủ ba bữa cơm mỗi ngày,
thì thìa đất hay thìa vàng
cũng chẳng khác nhau là mấy,

Thì ngồi sưởi ấm bên ngọn lửa nhỏ
cũng không phải là điều sai.

Chỉ là,
khi ai đó hỏi bạn:

“Vậy còn bạn thì sao?”

Bạn sẽ cần một chút im lặng
để trả lời.

Không phải câu trả lời lớn lao gì cả.

Chỉ là…
sống rồi mới hiểu.