지금, 인생 수강신청 하셨나요

Bạn đã đăng ký học cho đời mình chưa?

by 정상환

은퇴 후 필요한 것은 돈보다

‘내일 아침에 갈 곳’입니다.


제가 베이비부머 세대를 대상으로 강연을 할 때면

“요즘 어떻게 보내십니까?”라며 말문을 엽니다.


대답은 늘 비슷합니다.

도서관, 등산, 아니면 여행.


근사해 보이지만, 조금만 더 대화를 나누면

진짜 속내가 툭 터져 나옵니다.


“아침에 눈 뜨면 갈 데가 없어요.”


오랫동안 우리에게 익숙한 건 ‘출근의 리듬’이었습니다.

그 리듬이 멈추니 더듬이 부러진 것처럼 주위만 뱅뱅 돌죠.


이럴 때 제가 드리는 신박한 처방이 있습니다.


“대학에 입학하세요. 학부 1학년 신입생으로!”


대학을 마치셨든 아니든, 설사 석 박사 실지라도

전혀 다른 뿌듯한 즐거움이 생길 겁니다.


가방끈 늘리는 대학원이나 최고위 과정이 아닙니다.

돈 많이 들고 은퇴자만 가득한 곳 말고,

청춘이 펄떡이는 캠퍼스의 '프레시맨(Freshman)'이 되는 겁니다.


요즘 대학은 정원 채우기가 당면 과제입니다.

수능 없이도 '만학도 전형' 등으로 문을 활짝 열어두었습니다.


여건이 허락된다면

늦둥이 막내 보낸다 여기고 ‘나’를 보내주는 겁니다.


입학하는 순간, 백수에서 학생이 됩니다.

“도전과 열정이 대단하다”며 주변의 존경이 쏟아집니다.

어쩌면 '인간극장'의 주인공이 될 수도 있죠.


무엇보다, 그토록 원하던 '아침에 갈 곳'이 생깁니다.


강의 시간에 맞춰 집을 나서는 발걸음.

삶의 리듬이 다시 살아납니다.


처음엔 동기들이 교수님으로 착각하겠지만,

한 달만 지나면 “형님”, “오빠” 소리가 들려올 겁니다.


스무 살 동기들의 싱싱한 에너지가

얼굴을 팽팽하게 하고, 가슴을 뛰게 할 겁니다.


이번에는 나를 위해 공부해 보세요.


훌륭한 할마, 할빠가 되고 싶다면 아동보육학과

못다 한 작가의 꿈을 위해 문예창작과

방송연예, 외식조리, 드론, 반려동물학과 등

내가 접어 두었던 어느 공부도 좋습니다.


집 근처 전문대학이어도 충분합니다.

실용적이고 생활 리듬에 딱 맞으니까요.


기왕이면 학교생활도 만끽하세요.


아르바이트도 해보세요.

교내 근로장학생은 시중보다 시급이 높습니다.


과대표도 하고, 총학생회장에도 도전해 보세요.

수십 년 사회 경험으로 학교 운영에 한 수 가르쳐주세요.


이보다 짜릿한 세대공감, 사회공헌이 어디 있겠습니까.


대학 축제의 열기에 몸을 던지고,

방학 땐 학교 프로그램으로

저렴하게 해외 연수와 봉사를 떠나십시오.

교환학생도 신나지 않겠어요?


인생 후배인 교수들과 격의 없이 소통하며

삶의 지혜를 나누는 것도 고품격 즐거움입니다.


졸업은 서두르지 마세요.


A+는 동기들에게 양보하고,

최소 학점만 들으면서

천천히 오래 다니라는 게 제 팁입니다.


졸업장보다 중요한 건

캠퍼스에서 얻는 '젊은 기운'이니까요.


젊을 때의 공부는 ‘먹고살기 위한’ 수단이었지만,

인생 후반의 공부는 ‘살아보기 위한’ 즐거움입니다.


지금까지 좋아하는 것보다 필요한 것을 배워왔다면,

이제 필요한 것보다 좋아하는 것을 할 차례입니다.


갈 곳이 없다는 건 방향을 못 찾았을 뿐입니다.

프레쉬한 나를 위해 나서 보시 지요.


당신의 1학년이 기다리고 있습니다.


나이를 먹어서 늙는 것이 아닙니다.
갈 곳이 사라질 때 비로소 늙기 시작합니다.


그래서 인생의 긴 여정 끝에 필요한 것은
돈보다 내일 아침에 갈 곳입니다.


프레시한 당신의 시간을 응원합니다.



Bản dịch AI dành cho độc giả Việt Nam

베트남 독자를 위한 AI 번역입니다.


Bạn đã đăng ký học cho đời mình chưa?


Sau khi nghỉ hưu, điều con người cần
không phải là tiền,

mà là “một nơi để đến vào sáng mai.”


Khi tôi có dịp nói chuyện với thế hệ baby boomer,
tôi thường mở đầu bằng câu hỏi:

“Dạo này anh/chị sống thế nào?”

Câu trả lời thường khá giống nhau.


Đến thư viện, leo núi, hoặc đi du lịch.

Nghe thì có vẻ rất ổn.


Nhưng chỉ cần trò chuyện thêm một chút,
tâm sự thật sự sẽ dần được nói ra.


“Buổi sáng thức dậy mà chẳng có nơi nào để đi.”

Trong suốt nhiều năm,
điều quen thuộc với chúng ta là nhịp đi làm.


Khi nhịp điệu ấy dừng lại,
chúng ta như chiếc ăng-ten bị gãy,
chỉ quanh quẩn xoay vòng.


Trong những lúc như vậy,
tôi thường đưa ra một “đơn thuốc” khá thú vị.


“Vậy thì hãy vào đại học đi.
Làm sinh viên năm nhất!”

Không phải là cao học
hay những khóa lãnh đạo cao cấp.


Cũng không phải những nơi tốn nhiều tiền
và chỉ toàn người đã nghỉ hưu.


Hãy trở thành một freshman
trong khuôn viên đại học tràn đầy sức sống.


Ngày nay, nhiều trường đại học
đang phải đối mặt với bài toán tuyển sinh.


Vì thế họ mở rộng cánh cửa
cho các chương trình dành cho người học lớn tuổi.


Nếu điều kiện tài chính cho phép,
hãy xem như đang cho “đứa con út” đi học.


Nhưng lần này,
người được gửi đến trường chính là bạn.


Ngay khi nhập học,
bạn từ một người “rảnh rỗi”
trở thành một sinh viên.


Mọi người sẽ nói:

“Thật đáng nể,
tinh thần thử thách và nhiệt huyết thật tuyệt vời.”

Biết đâu bạn còn trở thành
nhân vật chính của một chương trình truyền hình về cuộc sống đời thường.


Quan trọng hơn cả,

bạn sẽ có được điều mình mong muốn nhất:

một nơi để đến vào buổi sáng.


Bước chân rời khỏi nhà
đúng giờ lên lớp.


Nhịp sống của bạn
bắt đầu quay trở lại.


Ban đầu, các bạn cùng lớp
có thể nhầm bạn là giảng viên.


Nhưng chỉ sau một tháng,
bạn sẽ nghe thấy những tiếng gọi

“Anh ơi”,
“Chú ơi”.


Nguồn năng lượng tươi trẻ
từ những người bạn hai mươi tuổi

sẽ khiến gương mặt bạn rạng rỡ hơn
và trái tim bạn lại rộn ràng.


Lần này,

hãy thử học vì chính mình.


Nếu muốn trở thành
một ông bà thật tuyệt vời,

bạn có thể học giáo dục mầm non.


Nếu còn dang dở giấc mơ viết lách,
hãy thử văn học sáng tác.


Các ngành như
nghệ thuật biểu diễn,
ẩm thực,
drone
hay chăm sóc thú cưng
cũng rất thú vị.


Ngay cả một trường cao đẳng gần nhà
cũng hoàn toàn đủ tốt.


Thực tế, thiết thực
và rất phù hợp với nhịp sống.


Nếu đã đi học,
hãy tận hưởng đời sống sinh viên.


Thử làm thêm một công việc nhỏ.

Những công việc bán thời gian trong trường
thường có mức lương tốt.


Bạn cũng có thể trở thành
lớp trưởng,

thậm chí thử tranh cử
chủ tịch hội sinh viên.


Với hàng chục năm kinh nghiệm xã hội,
biết đâu bạn còn giúp nhà trường
có thêm những góc nhìn mới.


Còn niềm vui nào thú vị hơn
sự giao thoa giữa các thế hệ như thế?

Hãy hòa mình vào
không khí sôi động của lễ hội trường.


Trong kỳ nghỉ,
hãy tham gia các chương trình

du học ngắn hạn
hoặc hoạt động tình nguyện ở nước ngoài.


Ngay cả chương trình trao đổi sinh viên
cũng có thể rất thú vị.

Trò chuyện thoải mái với các giảng viên,
những “hậu bối” của bạn trong cuộc đời,

và chia sẻ những trải nghiệm sống.


Đó cũng là một niềm vui rất đặc biệt.

Đừng vội vàng tốt nghiệp.

Hãy nhường điểm A+
cho các bạn trẻ.

Chỉ cần đăng ký ít môn,

và học chậm rãi, lâu dài.


Bởi điều quan trọng hơn tấm bằng
là nguồn năng lượng trẻ trung
bạn nhận được từ khuôn viên trường.

Khi còn trẻ,
việc học là phương tiện để mưu sinh.


Nhưng ở nửa sau cuộc đời,
việc học là niềm vui để sống trọn vẹn hơn.


Nếu trước đây
chúng ta học những điều cần thiết,

thì bây giờ
đã đến lúc học những điều mình yêu thích.

Không có nơi để đi
chỉ đơn giản là vì
chúng ta chưa tìm được hướng đi.


Hãy bước ra ngoài
với một phiên bản tươi mới của chính mình.


Năm nhất của bạn
đang chờ phía trước.

Con người không già đi
chỉ vì tuổi tác.

Chúng ta thực sự già đi
khi không còn nơi nào để đi nữa.


Vì vậy,
sau hành trình dài của cuộc đời,

điều chúng ta cần
không phải là tiền,

mà là một nơi để đến vào sáng mai.


Chúc bạn
có những tháng ngày thật tươi mới.