"내가 걔 잘 아는데, 걔 원래 그래"

“Tôi biết rõ cậu ta mà”

by 정상환

“쟤 돌팔이야.”


예전 할아버지는 몸이 편찮으셔도

좀처럼 이모부에게

진맥도, 침도 받지 않으셨죠.


이모부는 제일 좋다는 한의대를 나온

번듯한 한의사였는데도 말입니다.

할아버지 눈엔 그저 '어린 막내 사위'였죠.

"쟤가 뭘아냐" 미심쩍었던 겁니다.


어쩌면 사람은가까운 사람의 현재보다

과거의 모습을 더 오래 기억하는지도 모릅니다.

가까운 사람일수록 그 기억을 쉽게 지우지 못합니다.

그래서 지금의 실력보다 예전의 미숙함이 먼저 떠오르죠.


기회는 대개 가까운 사람이 주지 않습니다.

오히려 한 발짝 떨어진 사람에게서 옵니다.


늘 함께 있는 사람에게
당신의 능력은 늘 당연한 것입니다.

열번 잘했어도
단 한 번의 실수는 치명적이죠.


어쩌다 마주친 사람에게 보여준

단 한 번의 능력은 선명히 기억 됩니다.


아주 오래전 간헐적 백수로 지낼 때였죠.

절친들은 은근히 기대한 알선(?) 보다는,

"언제 저녁이나 먹자" 였습니다.


나빠서가 아닙니다.

오히려 나를 아끼기 때문이었겠죠.

나를 너무 잘 알기 때문에

쉽게 말을 꺼내지 못했을 겁니다.


어느 날 오후 서너 시쯤 후배가 전화를 했습니다.

“선배, 오늘 저녁 같이하죠.”


집안에서 뒹굴다가, 오후 늦은 외출은 귀찮은 일입니다.

머리도 감아야 하고 옷도 차려 입어야 하니까요.


“다음에 보자”

"그냥 한 잔 해요"


마지못해 나갔더니

한두 번 봤던 선배가 함께 있었습니다.

그저 사는 얘기, 업계 얘기하며 술잔을 기울였죠.


그리고 며칠 후 전화가 걸려왔습니다.


"나, 000요."

누구나 다 아는 훌륭한 분이셨습니다.

그 선배의 추천이 있었답니다.

“오늘 좀 봅시다.”

그후 저는 중요 포스트로 발탁됐습니다.


나를 띄엄띄엄 알던

그 선배는 왜 나를 추천했을까요.

사람 추천하는게 얼마나 부담이 큰 일인데.


훗날 들어보니 여러군데 저에 대해 물었더군요.

물론 나를 불러준 그 분은 더할 나위 없구요.


그 기회는 내가 만든 것이 아닙니다.


"훌륭한 친구야"라며

과포해준 사람들이 많았던 겁니다.


내가 보지 못하는 곳에서,

내가 모르는 누군가가

나에 대해 좋게 얘기해줬기 때문입니다.


익명의 응원자들이 보내준 신뢰가

결정적인 순간에 기회의 손을 내민겁니다.


그래서 ‘지금의 나’를

증명하는 과정은 중요합니다.


사람의 평가는

어느 날 갑자기 만들어지지 않습니다.

누군가의 기억 속에서

조금씩 쌓여 있을 뿐입니다.


우리는 가까운 사람의 재능은 당연하게 여기고

낯선 사람의 재능은 새롭게 봅니다.

엄마의 밥상은 늘 그리움의 대상이지만

맛집을 찾아 나서는 것처럼요.


시간이 지나 부끄럽게 고백하자면

“내가 잘 아는데, 걔 원래 그래.”

저도 곧 잘 하는 말이었다는 겁니다.

어쩌다 딱 한번 못한걸 가지고 말입니다.


당신이 찾는 새로운 인재는 바로 곁의 오랜 친구일지 모릅니다.

그리고 조금 떨어져 있는 사람들에게도 소홀하지 마세요.



Đây là bản dịch bằng AI dành cho độc giả Việt Nam.

베트남 독자를 위한 AI번역 입니다.


“Tôi biết rõ cậu ta mà”


“Thằng đó lang băm thôi.”

Ngày trước, dù lưng đau nhức đến đâu,
ông tôi cũng hiếm khi để cậu dượng bắt mạch hay châm cứu.


Trong khi đó, cậu dượng lại là một bác sĩ Đông y
tốt nghiệp từ một trường danh tiếng.


Nhưng trong mắt ông tôi,
cậu ấy chỉ đơn giản là “chàng rể út còn trẻ”.


“Cậu ta thì biết gì chứ.”

Có lẽ vì sự quen thuộc đã che mờ năng lực thật sự.


Có lẽ con người ta thường nhớ về hình ảnh trong quá khứ
của những người thân quen
nhiều hơn là nhìn vào con người hiện tại của họ.


Càng thân thiết, ký ức ấy càng khó xóa đi.
Vì thế, thay vì năng lực hiện tại,
ta lại nhớ đến sự non nớt ngày trước.


Cơ hội hiếm khi đến từ những người quá gần gũi.

Ngược lại,
nó thường đến từ những người đứng cách ta một bước.


Với những người luôn ở bên cạnh,
năng lực của bạn dường như là điều hiển nhiên.


Bạn có thể làm tốt mười lần,
nhưng chỉ một lần sai lầm
lại bị nhớ rất lâu.


Còn với những người chỉ thỉnh thoảng gặp,
chỉ cần một lần thể hiện năng lực,
ấn tượng ấy lại trở nên rất rõ ràng.


Rất lâu trước đây,
có một thời gian tôi sống trong cảnh “thất nghiệp gián đoạn”.

Tôi từng thử nhờ vài người bạn thân
giúp đỡ tìm cơ hội.


Nhưng câu trả lời thường chỉ là:

“Khi nào rảnh thì đi ăn tối nhé.”

Không phải vì họ xấu.


Có lẽ ngược lại, vì họ quý tôi.

Chính vì hiểu tôi quá rõ
nên họ càng khó mở lời.


Một buổi chiều khoảng ba bốn giờ,
một người hậu bối gọi điện cho tôi.


“Anh ơi, tối nay mình gặp nhau nhé.”

Với một kẻ thất nghiệp đang nằm dài ở nhà,
việc ra ngoài vào buổi chiều muộn
quả thật hơi phiền.


Phải gội đầu,
phải thay quần áo.

“Để hôm khác nhé.”

Tôi nói vậy.


“Thôi cứ ra uống một ly đi.”

Cuối cùng tôi miễn cưỡng ra ngoài.


Khi đến nơi,
tôi gặp một đàn anh mà trước đó chỉ gặp một hai lần.


Chúng tôi chỉ đơn giản trò chuyện về cuộc sống,
về công việc trong ngành
và nâng vài ly rượu.


Vậy thôi.

Vài ngày sau,
tôi nhận được một cuộc điện thoại.


“Tôi là ○○ đây.”

Đó là một người rất nổi tiếng.

Hóa ra,
vị đàn anh hôm trước đã giới thiệu tôi.


“Chiều nay gặp nhau một chút nhé.”

Sau cuộc gặp đó,
tôi đã thoát khỏi cảnh thất nghiệp.


Thậm chí còn nhận được
một vị trí khá tốt.


Tại sao vị đàn anh
không biết tôi quá rõ ấy
lại dám giới thiệu tôi?


Giới thiệu một người
thật ra là chuyện không hề nhẹ nhàng.


Sau này tôi mới biết,
ông ấy đã hỏi nhiều người về tôi.


“Cậu ta là người thế nào?”

Và một đàn anh khác nói với tôi sau đó:

“Ông ấy gọi cho tôi hỏi.


Tôi bảo rằng cậu là một người tốt và có năng lực.”

Nghĩ lại,
cơ hội ấy không phải do tôi tự tạo ra.


Nó đến vì ở đâu đó,
có những người đã nói tốt về tôi
khi tôi không có mặt.


Niềm tin mà những người ủng hộ vô danh ấy
đã âm thầm tích lũy
cuối cùng trở thành cánh tay
mở ra một cơ hội quan trọng.


Vì thế, việc chứng minh
“con người hiện tại của mình”
là điều rất quan trọng.


Danh tiếng của một người
không được tạo ra trong một ngày.


Nó chỉ đơn giản
được tích lũy từng chút một
trong ký ức của người khác.


Chúng ta thường coi tài năng của người thân
là điều hiển nhiên,

trong khi lại nhìn tài năng của người xa lạ
bằng con mắt mới mẻ.


Giống như bữa cơm mẹ nấu
luôn là điều khiến ta nhớ nhung,
nhưng ta vẫn thích đi tìm quán ăn ngon bên ngoài.


Thú thật mà nói,
sau này nghĩ lại tôi cũng thấy hơi xấu hổ.


“Tôi biết rõ cậu ta mà.
Cậu ta vốn dĩ là thế.”

Tôi cũng từng nói những câu như vậy.


Chỉ vì một lần ai đó làm chưa tốt.


Có khi người tài mà bạn đang tìm kiếm
lại chính là người bạn quen biết từ lâu
đang ở ngay bên cạnh.


Và cũng đừng thờ ơ
với những người đứng cách bạn một bước.