Không ai kém cỏi. Nhưng...
회사에 들어가면
의외로 알게 됩니다.
대개 회사에서 개인능력은
사실 고마고마하죠.
그만한 역량이기에 그 회사를 지원했고,
그 회사에서 뽑은 겁니다.
학벌도 비슷하고,
영어 점수도, 자격증도
특출한 사람은 드물죠.
이른바 ‘스펙’이라는 것은
입구를 통과하는 기준일 뿐,
그 이후를 보장하진 않습니다.
주변을 한번 둘러보세요.
나보다 월등히 뛰어난 사람이 있나요.
그렇다고 나보다 못한 사람도 많지 않죠.
직장인으로선 대개 비슷합니다.
그래도 올라가는 사람이 있고,
그냥 그 자리인 사람이 있죠.
승진 발표가 나면
"왜 그 사람이?"
마음이 편하지만은 않습니다.
하지만 좀 지나면
받아들여지게 되죠.
같은 일을 하더라도
흔쾌히 새로운 방법을 찾는 사람.
문제가 생기면
도움을 청하고 함께 의논하는 사람.
작은 약속일지라도
시간을 맞추는 사람.
결국 그 사람이 올라갑니다.
예전에 K와 함께 일한 적이 있습니다.
국내에서 꽤 좋은 대학을 나와
우리 회사에서는 보기 드문 학벌의 소유자였죠.
그도 자부심과 자만심(?)으로 꽤 당당했습니다.
토익, 토플 만점 수준, 학점 높고.
자격증도 많았습니다.
그리고 잘 나가는 선배도 많이 안다 했습니다.
똑똑하긴 했습니다.
그런데 그가 착각한 것은
다른 사람들도 다 똑똑하다는 거였죠.
“그건 제가 할 일이 아닌 것 같은데요.”
"요즘 회식하는 데가 있어요?"
"퇴근 시간인데요."
"우리 학교에선 말이죠..."
"제 동기는 연봉이 얼마던데요..."
회의를 하면.
이건 세미나도 아니고... 유식했지만,
우리 앞의 풀어야 할 문제와는
먼 얘기였죠.
그의 동기들과 보고서의 완성도는
크게 차이 나지 않았습니다.
성과 역시 거기서 거기였습니다.
더욱이 매사 시큰둥했죠.
차이는 일하는 방식입니다.
그 방식은
문서로 정리되지는 않지만
함께 일한 사람들의 기억에는
이상할 만큼 또렷하게 남습니다.
조직은 가장 똑똑한 사람보다
예측 가능한 사람을 눈여겨 봅니다.
맡기면 마음이 놓이는
그런 사람 말입니다.
능력은 비슷해도 일하는 결은 다르니까요.
어떤 사람은 같은 결과를 낼지라도
다시 맡기게 되고,
어떤 사람에겐 망설이게 되죠.
어느 학교를 나왔든,
영어 성적이 얼마든,
자격증이 많든 적든,
뒷배가 있든 없든,
회사 정문을 들어선
모든 사람에 대한 기대는 같습니다.
다시 새로운 출발선에 선 겁니다.
능력을 키우는 건 당연한 일입니다.
하지만 어떻게 일할지는
각자가 선택합니다.
그 선택은 시간이 지나
자신의 자리를 만듭니다.
주변을 둘러보세요.
나보다 월등히 뛰어난 사람도 없지만,
나보다 못한 사람도 없습니다.
단, 그 결정적 '한 끗'을 만드는 건
오로지 나의 선택입니다."
- 그 K, 동기 밑에서 얼마간 일하다
이직했다는 얘길 들었는데
잘 있으려나...
Đây là bản dịch của AI dành cho độc giả Việt Nam.
베트남 독자분들을 위한 AI 번역본입니다.
Khi bước chân vào công ty, bạn sẽ nhận ra một sự thật bất ngờ.
Hầu hết năng lực cá nhân trong công ty đều sàn sàn như nhau cả thôi. Bởi vì có năng lực ở mức đó nên họ mới ứng tuyển, và công ty cũng vì thế mà chọn họ.
Học vấn tương đương, điểm tiếng Anh hay bằng cấp cũng vậy, hiếm ai thực sự xuất chúng đến mức khác biệt hoàn toàn. Cái gọi là "profile" (Spec) thực chất chỉ là tiêu chuẩn để bước qua cánh cửa đầu vào, chứ chẳng bảo đảm được gì cho chặng đường sau đó.
Hãy thử nhìn quanh xem. Có ai vượt trội hơn hẳn bạn không? Và cũng chẳng có mấy ai kém cỏi hơn bạn đâu. Là dân văn phòng, đa số đều như nhau cả.
Thế nhưng, vẫn có người thăng tiến, còn có người cứ dậm chân tại chỗ. Khi kết quả thăng chức được công bố, đôi khi ta cảm thấy không thoải mái: "Tại sao lại là người đó?". Nhưng rồi thời gian trôi qua, ta cũng dần chấp nhận thực tế.
Cùng một công việc, nhưng có người luôn vui vẻ tìm kiếm phương pháp mới. Có người khi gặp vấn đề sẽ chủ động nhờ giúp đỡ và thảo luận cùng mọi người. Có người dù là lời hứa nhỏ nhất cũng luôn đúng giờ. Cuối cùng, chính những người đó sẽ tiến xa.
Ngày trước, tôi từng làm việc với K. Anh ta tốt nghiệp một trường đại học danh giá trong nước, sở hữu tấm bằng hiếm có trong công ty chúng tôi. Có lẽ vì thế mà anh ta luôn tràn đầy tự tin, thậm chí là có chút tự mãn.
Điểm TOEIC, TOEFL gần như tuyệt đối, GPA cao ngất ngưởng, bằng cấp thì đếm không xuể. Anh ta còn kể rằng mình quen biết rất nhiều tiền bối thành đạt. Đúng là anh ta thông minh thật. Nhưng sai lầm của anh ta là cứ ngỡ rằng những người khác không thông minh bằng mình.
"Tôi nghĩ đây không phải việc của tôi."
"Thời buổi này còn ai đi liên hoan công ty nữa?"
"Đến giờ tan làm rồi ạ."
"Ở trường tôi ngày xưa thì..."
"Bạn cùng khóa của tôi lương cao thế kia cơ mà..."
Mỗi khi họp hành, anh ta nói năng lưu loát như đang thuyết trình hội thảo vậy, nhưng những gì anh ta nói lại chẳng liên quan gì đến vấn đề thực tế mà chúng tôi cần giải quyết.
Chất lượng báo cáo của anh ta so với đồng nghiệp cũng chẳng khác biệt là bao. Thành quả công việc thì cũng chỉ ở mức bình trung. Hơn nữa, lúc nào anh ta cũng tỏ vẻ thờ ơ với mọi việc.
Sự khác biệt nằm ở cách làm việc. Cách làm việc ấy tuy không được ghi chép trên giấy tờ, nhưng lại khắc sâu một cách kỳ lạ trong trí nhớ của những người làm việc cùng.
Tổ chức không cần người thông minh nhất, mà cần người "có thể dự đoán được". Đó là người mà khi giao việc, ta có thể hoàn toàn yên tâm.
Năng lực có thể giống nhau, nhưng "cái tâm" (phong cách) làm việc thì khác. Có người dù đưa ra kết quả như nhau, ta vẫn muốn giao việc cho họ lần nữa. Nhưng cũng có người khiến ta phải đắn đo khi giao phó.
Dù bạn tốt nghiệp trường nào, điểm tiếng Anh bao nhiêu, bằng cấp nhiều hay ít, có chỗ dựa hay không... thì kỳ vọng dành cho tất cả những người đã bước qua cánh cửa công ty là như nhau.
Tất cả đều đứng ở vạch xuất phát mới. Việc trau dồi năng lực là điều hiển nhiên, nhưng chọn cách làm việc như thế nào là quyền của mỗi người.
Không có ai là kém cỏi. Nhưng... chính lựa chọn đó, theo thời gian, sẽ tạo nên vị thế của mỗi cá nhân.