Khác tầm nhìn, cách lòng nhau.
학교 다닐 때부터 베프가 있습니다.
고등학교를 같이 다녔고,
대학도 같은 캠퍼스를 걸었습니다.
미팅도 같이 나갔고,
최루탄 마시며 같이 돌도 던졌습니다.
그와 마신 술 값으로
소주 공장 하나는 족히 세울 수 있을 겁니다.
뭐 그리 수다가 많았던지...
그 시절 우리는
같은 속도로 자랐죠.
졸업을 하고
각자의 길로 흩어졌습니다.
처음 몇 년은 여전했습니다.
회사 얘기, 동창들 뒷담화,
앞날에 대한 막연한 기대까지.
비슷한 자리에서
비슷한 고민을 하고 있었기 때문입니다.
시간이 좀 더 지나
만남은 뜸해졌습니다.
진부한 표현이긴 하지만
먹고살기 바빴기 때문입니다.
삶의 결이 조금씩 어긋나기 시작했습니다.
누구는 빠르게 앞으로 나아갔고,
누구는 여전히 머물렀습니다.
그렇다고 만나면 반갑지 않은 게 아닙니다.
여전히 할 말은 많습니다.
역시 친구는 옛 친구죠.
지나간 시간은 추억이라는 말만으로도
아름답다 하지 않나요?
그러나 추억만을 얘기하기엔 '현재'가 뻑뻑했죠.
결국 친구가 될 수 있는 친구를 찾게 되더군요.
서로의 ‘지금’을 얘기할 수 있는.
친구란 단지 같은 시간을 보낸 사람이 아니라
같은 방향으로 비슷한 속도로
함께 자라는 사람일지 모릅니다.
그런 경우 있지 않나요?
스쳐 지나갔던 사람인데
같은 일을 하고, 같은 곳을 바라볼 때
더 가까워진 경우 말입니다.
같은 언어로 이야기하고,
비슷한 고민을 나누며,
서로의 하루를 이해할 수 있기 때문이겠죠.
올라갈 때 같이 올라야
산정에서 바라본 풍경을 얘기할 수 있는 것처럼.
어떤 친구가 꼭대기에서 더 넓은 세상을 얘기할 때,
저도 낄 수 없는 세상 얘길 들으며
그저 웃기만 했던 적도 꽤 많았습니다.
"잘 났어 정말"
그 뒤 그런 자린 잘 안나갔죠.
보는 풍경이 다르면,
아무리 옛 친구라도 서먹해지더군요.
사람이 나쁜 게 아닙니다.
그냥 나의 지금이 그렇게 만든 것뿐입니다.
뻔질나게 만났던 나의 친구에게
계면쩍지만 마음은 그렇지 않다는 걸 전합니다.
그 시절 함께 자라온 시간만으로도
우리는 이미 베프, 서로의 사람이니까요.
Đây là bản dịch của AI dành cho độc giả Việt Nam.
베트남 독자분들을 위한 AI 번역본입니다.
Chúng ta cùng lớn lên, mới là bạn đường dài
Tôi có một người bạn thân từ thuở còn đi học.
Chúng tôi cùng học chung trường cấp ba,
rồi lại cùng bước đi trên một giảng đường đại học.
Chúng tôi đã cùng đi xem mắt,
cùng nếm mùi hơi cay và cùng ném những hòn đá của thời tuổi trẻ sục sôi.
Số tiền rượu mà tôi và cậu ấy đã uống cùng nhau,
chắc cũng đủ để xây dựng hẳn một nhà máy rượu Soju.
Chẳng hiểu sao ngày ấy chúng tôi lại có nhiều chuyện để hàn huyên đến thế...
Vào thời điểm đó,
chúng tôi đã lớn lên với cùng một tốc độ.
Sau khi tốt nghiệp,
mỗi người rẽ sang một hướng đi riêng.
Vài năm đầu, mọi thứ vẫn vậy.
Chuyện công ty, chuyện con người,
cho đến những kỳ vọng mơ hồ về tương lai.
Đó là bởi chúng tôi vẫn đang đứng ở những vị trí tương đồng
và cùng mang những nỗi trăn trở giống nhau.
Thế rồi thời gian dần trôi,
những cuộc gặp gỡ thưa thớt dần không còn như trước.
Dù là một cách diễn đạt cũ kỹ,
nhưng đúng là vì chúng tôi quá bận rộn với guồng quay cơm áo gạo tiền.
Nhịp sống bắt đầu chệch choạc đôi chút.
Có người tiến nhanh về phía trước,
lại có người vẫn dừng chân tại chỗ.
Nói vậy không có nghĩa là gặp nhau không vui.
Vẫn còn đó biết bao chuyện để nói.
Đúng là bạn cũ vẫn là nhất.
Chẳng phải người ta vẫn nói thời gian đã qua chỉ riêng hai chữ "kỷ niệm" thôi cũng đủ đẹp rồi sao?
Thế nhưng, chỉ để nói về kỷ niệm thôi thì hiện tại lại quá đỗi khô khốc.
Cuối cùng, ta lại đi tìm những người bạn có thể thực sự trở thành "bạn",
những người mà ta có thể sẻ chia về cái "hiện tại" này.
Bạn bè có lẽ không chỉ đơn thuần là những người đã cùng trải qua một quãng thời gian,
mà là những người cùng hướng về một phía, cùng lớn lên với một tốc độ tương đồng.
Có những trường hợp như thế này phải không?
Từng chỉ là người lướt qua nhau,
nhưng khi cùng làm một công việc, cùng nhìn về một hướng,
ta bỗng trở nên thân thiết hơn.
Bởi vì ta có thể nói cùng một ngôn ngữ,
chia sẻ những nỗi lo giống nhau và thấu hiểu được một ngày của đối phương.
Cũng giống như việc phải cùng nhau leo núi,
thì mới có thể cùng bàn luận về cảnh sắc nhìn từ trên đỉnh vinh quang.
Con người không ai xấu cả.
Chỉ là cái "hiện tại" của mỗi người đã khiến mọi chuyện trở nên như thế.
Gửi tới người bạn mà tôi đã từng gặp gỡ không rời,
dù hơi ngần ngại nhưng tôi muốn nhắn nhủ rằng lòng tôi không hề thay đổi.
Bởi chỉ riêng quãng thời gian chúng ta cùng lớn lên năm ấy,
cũng đã đủ để chúng ta mãi là một phần trong cuộc đời của nhau rồi.