Vì sao nghỉ việc là biến mất?
우리는 왜 퇴사하면 사라질까.
나는 어느 직장에 가든
하나의 모임을 만듭니다.
‘삼만회’
회원은 아무나. 지위고하, 연령, 성별 불문
회장, 총무 없음.
모임 공지 없음.
매월 셋째 목요일 퇴근 후 7시
장소는 회사 부근 선술집 '팔랑'
단지 자기 먹을 술값 삼만 원만 들고 오면 됩니다.
깔끔 담백하죠.
그날, 심심한데 한잔 땡기는 사람.
혹은 집에 들어가기 싫은 사람들이
삼만 원을 챙겨 하나둘 모여듭니다.
매번 오는 단골 주당도 있고,
어쩌다 얼굴을 비치는 뜨내기도 있죠.
대화 주제는 높은 분 뒷담화부터
가정사, 국제 정세와 사회일반까지.
경계가 없습니다.
비 오는 날엔 제법 많이 옵니다.
가끔 ‘그분’이라도 참석하는 날엔
어찌 알았는지 자리가 거의 차죠.
전 직장에선 '이만회'였는데
물가가 많이 오르긴 했습니다.
진심(?) 어린 대화가 오가고
얼마나 크게 웃었는데,
지금 그 삼만회, 직장동료들 가운데
연락하는 사람은 몇 되지 않습니다.
대개는 가끔 청첩장이나 부고로
소식이 오갈 뿐입니다.
일전, 찐친이라 여긴 후배에게
"너는 사람을 '나에게 필요한 사람'과
'필요 없는 사람' 둘로 구분하지!"라고
힐난한 적이 있습니다.
홧김에 뱉은 말이지만
사실 저도 그런 부류였던 것 같습니다.
사람 참 단순하죠.
아니 영악하다 할까요.
용도가 끝났다고 생각하면
굳이 시간을 내고
돈을 써가며 만날 이유도 없다고 여깁니다.
내 마음에 견주면 조금 씁쓸합니다.
어쩌면 삼만회도
그렇게 용도 폐기되는 모임일지 모릅니다.
아내와 아들 딸의 얼굴을 보는 시간은
하루 5분에서 길어야 두세 시간.
하지만 직장동료들과는
최소 8시간을 마주하는 데도 말입니다.
그래서 '오피스 패밀리'라 하겠죠.
오피스 아내, 남편도 있고
오피스 사촌, 큰아버지도 있습니다.
그런데 혹 당신 곁의 오피스 패밀리를
'필요'라는 잣대로만 재고 있지는 않으신가요?
직장에서 내가 건져야 할 것이 월급뿐이겠습니까?
그 무수한 울고 웃음의 시간이 허무하지 않나요.
나의 와이프 보다
나의 멋짐을, 나의 기쁨을
나의 비굴함을, 나의 처참함을,
나의 화남을, 나의 좌절을
가장 많이 알고 있는 사람들.
사실 그들이 나의 낮 시간을 지배하고,
나의 민낯을 가장 잘 알아보는 목격자들입니다.
삼만 원으로 술잔을 기울이던 그 밤들은
단순히 술을 마신 시간이 아니었습니다.
서로의 고단함을 위로하고,
서로의 인생에 깊숙이 개입했던 흔적들입니다.
당신의 '삼만회'는 안녕하십니까?
오늘은
옛 오피스 패밀리에게
전화 한 통 해 볼까 합니다.
Đây là bản dịch của AI dành cho độc giả Việt Nam.
베트남 독자분들을 위한 AI 번역본입니다.
"Hội Ba Mươi Ngàn"
Dù chuyển đến bất kỳ nơi làm việc nào,
tôi cũng đều lập ra một nhóm hội như thế.
Thành viên là bất kỳ ai. Không phân biệt địa vị, tuổi tác hay giới tính.
Không chủ tịch, không thủ quỹ.
Cũng chẳng có thông báo họp hành gì cả.
Cứ đúng 7 giờ tối thứ Năm tuần thứ ba hàng tháng,
tại quán nhậu quen thuộc gần công ty.
Chỉ cần mang theo ba mươi ngàn Won tiền nhậu của mình là đủ.
Thật gọn gàng và giản dị, phải không?
Những người hôm đó bỗng thấy trống trải, thèm một ly rượu,
hay những người chưa muốn về nhà ngay,
họ cầm theo ba mươi ngàn Won và lần lượt tụ họp lại.
Có những "tay nhậu" kỳ cựu chẳng mấy khi vắng mặt,
cũng có những người thi thoảng mới ghé qua như khách lạ.
Chuyện trên trời dưới bể, từ nói xấu sếp
đến chuyện gia đình, tình hình quốc tế hay các vấn đề xã hội.
Chẳng có ranh giới nào cả.
Vào những ngày mưa, mọi người đến khá đông.
Thỉnh thoảng, nếu có "vị sếp lớn" nào đó tham dự,
chẳng hiểu sao tin tức lan nhanh đến mức chỗ ngồi gần như kín mít.
Ở nơi làm việc trước, hội này từng là "Hội Hai Mươi Ngàn",
nhưng đúng là vật giá bây giờ đã leo thang nhiều thật.
Biết bao câu chuyện chân tình đã được sẻ chia,
biết bao tiếng cười sảng khoái đã vang lên,
vậy mà giờ đây, trong số những thành viên của "Hội Ba Mươi Ngàn" ấy,
số đồng nghiệp cũ còn giữ liên lạc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đa phần, chúng tôi chỉ còn biết tin nhau qua những tấm thiệp mời cưới
hay những tin báo tang vội vã.
Cách đây không lâu, tôi từng trách cứ một người đàn em thân thiết rằng:
"Cậu toàn phân loại người ta thành 'người có ích cho mình'
và 'người không có ích' để đối đãi thôi!"
Dù đó là lời nói trong lúc nóng giận,
nhưng thực ra, có lẽ chính tôi cũng thuộc kiểu người như vậy.
Con người thật đơn giản,
hay phải nói là thật thực dụng chăng?
Khi nghĩ rằng một mối quan hệ đã hết giá trị sử dụng,
người ta thường cho rằng chẳng việc gì phải tốn thời gian
và tiền bạc để gặp gỡ nhau nữa.
Soi rọi lại lòng mình, tôi thấy có chút cay đắng.
Biết đâu "Hội Ba Mươi Ngàn" cũng là một nhóm hội
đang bị "thanh lý" theo cách đó.
Ngẫm lại thì thấy thật kỳ lạ.
Thời gian chúng ta nhìn mặt vợ con mỗi ngày
chỉ từ 5 phút đến cùng lắm là hai, ba tiếng đồng hồ.
Thế nhưng, với đồng nghiệp, chúng ta lại đối mặt với nhau ít nhất 8 tiếng.
Có lẽ vì vậy mà người ta gọi họ là "Gia đình văn phòng" (Office Family).
Ở đó có "vợ/chồng văn phòng",
có anh em họ, có chú bác, và cả những người như ông nội mình vậy.
Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi, mình có đang đánh giá
những người "thân nhân văn phòng" ấy chỉ bằng thước đo của sự "có ích"?
Thứ mà ta nhận được ở nơi làm việc, lẽ nào chỉ có mỗi đồng lương?
Chẳng lẽ những giờ phút cùng khóc cùng cười đó lại trở nên vô nghĩa sao?
Hơn cả người bạn đời, họ là những người biết rõ nhất
những lúc tôi hào nhoáng, những khi tôi hạnh phúc,
và cả những khi tôi hèn mọn, thảm hại,
những lúc tôi giận dữ hay tuyệt vọng nhất.
Thực tế, họ là những người làm chủ thời gian ban ngày của tôi
và là những nhân chứng nhìn thấu "bản mặt mộc" của chính tôi.
Những đêm cùng nâng ly rượu với ba mươi ngàn Won ấy
không đơn thuần chỉ là thời gian uống rượu.
Đó là những dấu ấn của việc an ủi nhau lúc mệt mỏi,
là sự can thiệp sâu sắc vào cuộc đời của nhau như những người thân không tự chọn.
"Hội Ba Mươi Ngàn" của bạn hiện giờ có ổn không?
Hôm nay,
tôi định sẽ gọi một cuộc điện thoại
cho những người đồng nghiệp cũ năm xưa.