“Anh bao nhiêu tuổi rồi!”
“너 몇 살이야!”
언쟁의 마지막에 꼭 튀어나오는 말이죠.
논리가 막히면 막판에 나이를 꺼냅니다.
옳고 그름 대신 서열을 확인하려는 질문이지요.
'어린것이...'
우리 세대에게 낯선 장면은 아닙니다.
나이와 권위가 비슷한 무게로 작동하던 시간을
우리는 오래 살아왔으니까요.
얼마 전 일입니다.
아주 오래전 신입사원으로 들어왔던 후배를 TV에서 보았습니다.
제 기억 속 그는 보고서 하나 제대로 못 쓰던 '잔바리'였습니다.
회의 시간마다 긴장하던 얼굴, 서툰 말투, 어설픈 자신감이 떠올랐죠.
그런데 화면 속 그는 전혀 다른 사람이었습니다.
대한민국의 경제정책 방향을 설명하는 자리에서,
해박하면서도 정교하게 풀어냈습니다.
어설픔도, 가벼움도 없었습니다.
권위가 살아있었죠.
시간은 똑같이 흘렀습니다.
저는 우하향, 그는 우상향을 그렸던 셈입니다.
다만 저는 그를 잔바리 ‘신입’에 묶어 둔 채
멈춰 있었을 뿐이었습니다.
그는 그 시간 위에 실력을 더했고,
경험을 쌓았으며, 결국 자기 자리를 만들었습니다.
"애들 커서 어른된다더니... 훌륭하군"
대개 조직에서 시선은 위를 향합니다.
당연하죠.
결재하고, 평가하고, 승진을 시키는 건
그분 들이니까요.
다만 그분들은 유효기간이 짧습니다.
시간이 지나면
그들은 조직에서 사라집니다.
인사권도, 직함도,
회의실의 자리도 함께 사라집니다.
반면 신입들은 나와 가장 오래
같이 일할 사람들입니다.
직급은 낮아도
실무의 맥을 쥐고 있고,
현장은 그들의 손에서 돌아갑니다.
자칫 하면 인사권을 쥐기도 하죠.
그러니 멀리 보면, 퇴직 후에도
기꺼이 나에게 밥 살 사람은 그 신입입니다.
요즘 저는 세 달에 한 번,
띠동갑을 훌쩍 넘는 전 직장 후배들과 식사를 합니다.
현장에서 멀어진 ‘끈 떨어진 선배’를 잊지 않고 불러줍니다.
"저 이번에 승진했어요"
"축하해, 출세했군. 사장 한번 해야지"
식사가 끝나고 내가 계산하려 하면, 녀석들이 웃으며 막습니다.
“형, 제가 요즘은 더 벌어요.”
"아니, 이 자들이 많이 컸네. 형이라니..."
"아휴 같이 늙어가면서요. 뭘..."
그러나 서운하지 않습니다.
오히려 대견합니다.
그래도 2차로 자리를 옮기면,
저는 슬그머니 먼저 계산을 해두죠.
이건 제 나름의 '가오'이자 그들에 대한 응원입니다.
한창때인 그들의 어깨를 가볍게 두드려 주고 싶은 마음이죠
그들과 마주 앉아 있으면 세상의 속도를 배웁니다.
제가 놓친 박자를 다시 듣게 됩니다.
후배들이 뭐 편하기만 하겠습니까?
배려고 의리, 정이겠지요.
가끔은 저도 선배들을 모시는 자리를 마련합니다.
그분들 앞에서 저는 여전히 ‘애’입니다.
철없는 푸념도 늘어놓고, 다가올 시간을 함께 이야기합니다.
후배에겐 든든한 형이 되고,
선배에겐 여전한 막내이고 싶은 마음.
모두 애들이었다가 어른이 되겠죠.
얼마 전 베트남 호찌민을 여행했을 때도 그랬습니다.
오래전 인연을 맺었던 후배가 공항까지 마중을 나와 주었습니다.
"바쁜데 뭘..."
"선배님 오신다고 00가 귀띔해 줬어요"
이 또한 고마웠습니다.
저는 먼저 연락하지 않습니다.
떠나온 자리에는 미련을 남기지 않으려 합니다.
저의 다짐 중 하나가 전 직장에 절대 민원 하지 않는 겁니다.
후배들에게 민폐 끼치거나 구차한 선배가 되기 싫기 때문입니다.
품격은 내가 지켜나가는 거라 믿기 때문입니다.
“너 몇 살이야!”
그 말은 결국 제 옹색함을 드러내는 말이었습니다.
애들은 커서 어른이 됩니다.
어른은 깊어져야 어른이 됩니다.
그래서 저는 앞서간 시간을 내세우지 않으려 합니다.
그저 속도를 맞추며 함께 걸으려 합니다.
애나 어른이나
경이로운 세상을 걷고 있으니까요.
Bản dịch bằng AI dành cho độc giả Việt Nam.
베트남 독자를 위한 AI번역입니다.
“Anh bao nhiêu tuổi rồi!”
Câu nói ấy thường thốt ra khi cuộc tranh cãi rơi vào bế tắc.
Khi lýlẽ cạn kiệt, người ta lôi tuổi tác ra để nói.
Đólà câu hỏi nhằm xác nhận thứ bậc thay vì phân định đúng sai.
"Cái đồtrẻ con..."
Cảnh tượng này không hề xa lạ với thếhệ chúng tôi.
Bởi chúng tôi đã sống rất lâu trong thời đại mà tuổi tác và quyền uy luôn đi đôi với nhau.
Chuyện xảy ra cách đây không lâu.
Tôi tình cờ thấy một người hậu bối từng vào công ty với tư cách là nhân viên mới từ rất lâu trước đây trên tivi.
Trong ký ức của tôi, cậu ấy từng là một "tay mơ" (잔바리), đến một bản báo cáo cũng không viết nên hồn.
Tôi vẫn nhớ khuôn mặt đầy lo lắng, cách nói chuyện lúng túng vàsựtự tin vụng về của cậu ấy trong mỗi buổi họp.
Thế nhưng, người trên màn ảnh lúc đó lại là một người hoàn toàn khác.
Tại vịtrí giải thích về định hướng chính sách kinh tế của Hàn Quốc, cậu ấy đã trình bày một cách uyên bác vàvô cùng chặt chẽ.
Không còn sự vụng về hay hời hợt.
Cậu ấy toát lên một phong thái đầy quyền uy.
Thời gian trôi qua công bằng với tất cả.
Chỉlà tôi đang đi xuống, còn cậu ấy thì đang đi lên.
Trong khi tôi vẫn đứng yên một chỗ, giữ chặt hình ảnh cậu ấy như một "lính mới" vụng về trong ký ức của mình.
Cậu ấy đã bồi đắp thực lực, tích lũy kinh nghiệm trên dòng thời gian ấy và cuối cùng đã tạo dựng được vịthế riêng cho mình.
"Lũtrẻ rồi cũng lớn thành người lớn cả... thật đáng ngưỡng mộ."
Dạo gần đây, cứ ba tháng một lần, tôi lại đi ăn với những hậu bối cũ kém mình hơn một giáp.
Họ vẫn không quên mà gọi cho một người tiền bối đã rời xa chiến trường, "đã đứt dây quyền lực" như tôi.
"Anh ơi, lần này em được thăng chức rồi."
"Chúc mừng nhé, thành đạt rồi đấy. Phải làm Giám đốc một phen chứ."
Khi bữa ăn kết thúc và tôi định thanh toán, bọn trẻ cười và ngăn tôi lại.
"Anh ơi, dạo này em kiếm được nhiều tiền hơn anh mà. Để em trả."
"Này, mấy đứa lớn thật rồi đấy nhé. Dám gọi là anh cơà..."
"Ôi dào, thì chúng ta cũng đang già đi cùng nhau mà anh. Cógì đâu..."
Nhưng tôi không hề thấy chạnh lòng.
Ngược lại, tôi cảm thấy rất đỗi tự hào.
Dù vậy, khi chuyển sang tăng hai ở một quán rượu nhỏ, tôi vẫn lén ra ngoài thanh toán trước.
Đólà cách tôi giữ lấy "sĩ diện" (Gao) của riêng mình, và cũng là lời cổvũ dành cho họ.
Tôi muốn vỗnhẹ vào đôi vai đang ở thời kỳ rực rỡ nhất của họ.
Ngồi đối diện với họ, tôi học được nhịp độ của thế giới.
Tôi nghe lại được những giai điệu mà mình đãbỏlỡ.
Làm sao những người hậu bối lại cóthể thấy hoàn toàn thoải mái bên tôi được chứ?
Đó chắc hẳn làsự quan tâm, là nghĩa khívàlà tình cảm dành cho tôi.
Thỉnh thoảng, tôi cũng tổ chức những buổi gặp mặt để phụng sự các tiền bối của mình.
Trước mặt các anh, tôi vẫn mãi là một "đứa trẻ".
Tôi lại than vãn những chuyện vu vơvà cùng nhau bàn về quãng thời gian sắp tới.
Tôi muốn làm một người anh vững chãi cho hậu bối, và làm một người em út mãi mãi trong mắt tiền bối.
Tất cả chúng ta rồi sẽtừ những đứa trẻmà trưởng thành thôi.
Cách đây không lâu, khi đi du lịch ở Thành phốHồChí Minh, Việt Nam cũng vậy.
Một người hậu bối cũđã ra tận sân bay đón tôi.
"Em bận thếmà..."
"Anh ơi, em nghe người quen nói anh sang nên ra đón ạ."
Điều đó thực sự khiến tôi vô cùng cảm động.
Nhưng xin đừng hiểu lầm.
Tôi không bao giờchủ động yêu cầu hay liên lạc trước.
Tôi không muốn để lại vương vấn ở những nơi mình đã rời đi.
Một trong những nguyên tắc của tôi là tuyệt đối không nhờvả hay gây phiền hàở nơi làm việc cũ.
Bởi tôi không muốn trở thành một tiền bối phiền phức hay hèn mọn trong mắt hậu bối.
Vì tôi tin rằng phẩm cách làthứ do chính mình gìn giữ.
“Anh bao nhiêu tuổi rồi!”
Câu nói đó suy cho cùng chỉlộ ra sựnhỏ mọn và hèn mọn của chính mình mà thôi.
Trẻ con lớn lên sẽ thành người lớn.
Người lớn phải trở nên sâu sắc mới thực sựlà người lớn.
Vì vậy, tôi không muốn đem thời gian đã qua ra đểphô trương.
Tôi chỉ muốn điều chỉnh nhịp bước để cùng nhau tiến về phía trước.
Bởi dùlàtrẻ con hay người lớn, tất cả chúng ta đều đang bước đi trong một thế giới đầy kinh ngạc này.